Chương 38: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Lý Thế Bằng cũng là người thông minh, có thể thấy rõ yêu cầu của Trần Tuấn Long không chỉ có như thế, đưa đũa gắp một miếng gan dê cho vào miệng, thưởng thức hương vị của nó.

- Ưm……….. gan dê của Đông Lai Thuận quả nhiên là ngon. A Long, có chuyện gì thì cứ nói thẳng đừng ngại, có thể giúp được cậu, tôi nhất định sẽ cố hết sức.

Thấy Trần Tuấn Long biết cách cư xử như thế, Lý Thế Bằng cũng là người thông minh, hắn biết rõ người nhường ta một thước ta phải đáp lại người một trượng, đạo lý này hắn hiểu rất rõ.

Trần Tuấn Long nghe xong câu này đương nhiên là rất vui, nâng ly lên nói:

- Cục trưởng Lý quả nhiên là người hào sảng, tôi rất thích, mời, tiểu đệ xin được cạn trước một ly để bày tỏ lòng kính trọng.

- Chậm đã.

Lý Thế Bằng rất giảo hoạt, trước khi hoàn toàn nhìn rõ con chủ bài của Trần Tuấn Long là gì hắn không thể mạo hiểm lọt vào tròng của Trần Tuấn Long được.

Trần Tuấn Long mỉm cười đặt ly xuống, hai người cứ thế đối nhãn với nhau. Lý Thế Bằng quen biết vô số nhưng bất luận thế nào cũng không nhìn ra được con người Trần Tuấn Long đang ngồi trước mặt hắn. Trần Tuấn Long treo trên mặt nụ cười hời hợt nhạt nhẽo, hiện rõ vẻ tự tin cùng cực, hình như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của hắn rồi. Lý Thế Bằng đương nhiên không thích cái cảm giác như thế, nhưng đối với người thanh niên tự tin đến thế này, ngược lại hắn lại cảm thấy có chút thích thú.

Hai người đối nhãn rất lâu, sau cùng thì cười lên haha, Lý Thế Bằng nâng ly rượu trong tay lên, chủ động chạm ly với Trần Tuấn Long, điều này biểu thị ý hắn đã chấp nhận lời mời của Trần Tuấn Long rồi, bất luận Trần Tuấn Long có yêu cầu gì, hắn đều sẽ tận lực để giúp. Đương nhiên, Lý Thế Bằng cũng hiểu, Trần Tuấn Long phải đem lại lợi ích cho hắn, điều này tuyệt đối không thể thiếu.

Đây là tác dụng của quyền lực, trong lòng Lý Thế Bằng không khỏi thấy cảm khái, bản thân hắn cố sống cố chết để leo lên trên là vì cái gì chứ, còn không phải là vì để đạt được những giao dịch của tiền và quyền lực đó sao. Hắn mỉm cười đợi Trần Tuấn Long đưa ra cái ra khởi điểm. Hắn cũng vô cùng muốn biết người thanh niên này muốn đạt được điều gì từ hắn.

Rượu vẫn còn chảy nóng bỏng trong cổ họng, đi thẳng từ hầu lộ xuống dạ dày, là một cảm giác cay nóng rát bỏng. Trần Tuấn Long đặt ly rượu xuống, cũng không nói gì, lấy từ bên dưới lên chiếc cặp da lúc nãy, đặt lên bàn, sau đó từ từ đẩy sang phía Lý Thế Bằng, cặp mắt của hắn trước sau như một không hề rời khỏi Lý Thế Bằng, Trần Tuấn Long đang âm thầm quan sát phản ứng của hắn.

Lý Thế Bằng không phải là chưa từng chơi qua trò chơi giao dịch này, nhưng bất kể là ai, cũng bất kể chức vị của hắn cao hay thấp, vào lúc tiếp nhận thứ "kính lễ" này, cảm giác sung sướng tột cùng thật khó có thể biểu lộ thành lời, chính vào cái lúc hắn nhìn thấy Trần Tuấn Long xách chiếc túi da nặng thật nặng đó đặt xuống trước mặt hắn thì hắn đã không còn không chế được tâm trạng kích động của hắn nữa rồi, cứ thế trừng mắt nhìn chiếc cặp da đang từng chút từng chút một được đẩy qua.

Trần Tuấn Long vô cùng hài lòng với phản ứng của Lý Thế Bằng, đây chính là kết quả mà hắn muốn được nhìn thấy, bất cứ ai cũng có một cái giá, chỉ cần anh có thể đưa ra cái giá đó mà thôi.

Trần Tuấn Long tin rằng cái giá mà hắn đưa ra Lý Thế Bằng sẽ không thể từ chối cũng không có cách nào để từ chối cả.

Lý Thế Bằng nín thở, cố gắng khống chế tâm trạng kích động của bản thân, hắn không muốn thất thố trước mặt đứa trẻ ranh như Trần Tuấn Long, như thế thì thật là quá mất mặt, chỉ tiếc là cái vẻ cao quý đó của hắn chẳng giữ được lâu.

Cùng với tiếng lách ca lách cách, Trần Tuấn Long mở chiếc cặp da ra, xuất hiện trước mặt Lý Thế Bằng là một cặp đầy những tờ đô la Mỹ xanh rờn, tất cả đều là những tờ tiền có mệnh giá một trăm đô, toàn bộ được xếp ngăn nắp cẩn thận trong cặp.

Lý Thế Bằng thở ra một hơi lạnh ngắt, tiền hắn nhận nhiều rồi nhưng từ trước tới nay chưa từng nhận được nhiều đô la Mỹ như thế bao giờ, đôi tay hắn run run vuốt ve những tờ đô la, chỗ này phải là bao nhiêu tiền cơ chứ, hắn thầm nghĩ, trong lòng vô cùng kích động, bây giờ toàn bộ chỗ tiền này đều đã là của hắn rồi.

Pang một tiếng, Lý Thế Bằng đóng nắp chiếc cặp da lại, nuốt nước miếng, giường như muốn qua đó để tự mình trấn tĩnh lại, đến lúc này hắn mới có thể chuyển sự chú ý qua bên phía Trần Tuấn Long. Trần Tuấn Long lúc này vừa khéo đang gắp thức ăn, nhàn nhã thưởng thức.

- Trong này tất cả có một triệu năm trăm nghìn đô la Mỹ, cục trưởng Lý.

Trần Tuấn Long có vẻ rất thản nhiên nói:

- Xem như là quà diện kiến của Phi Phụng bang chúng tôi, chỉ cần chúng ta cùng nhau hợp tác, tôi tin là sau này sẽ còn có nhiều hơn nữa.

Trần Tuấn Long đã thả mồi, giờ chỉ còn chờ xem Lý Thế Bằng có cắn câu hay không mà thôi. Lý Thế Bằng đặt tay lên trên chiếc cặp da, nhẹ nhẹ gõ nhịp ngón tay, rất lâu sau đó mới nghe hắn trầm giọng nói:

- Long lão đệ, không ngờ cậu lại mạnh tay như thế, tôi thật sự không tưởng tượng ra nổi Phi Phụng bang ở Bắc Kinh là làm gì nữa, còn muốn được nghe cậu giải đáp giúp tôi thắc mắc này nữa.

Lý Thế Bằng liên tục thay đổi cách xưng hô với Trần Tuấn Long, cũng chứng minh được mức độ xem trọng của hắn đối với Trần Tuấn Long, lúc đầu thì gọi hắn là Trần lão đệ, thể hiện có phần xa lạ, sau đó lại gọi hắn là A Long, nghe đầy vẻ bề trên, chỉ có câu Long lão đệ này đã kéo gần mối quan hệ của hai người lại. Lý Thế Bằng quả là người kinh lịch chốn quan trường, biết rõ nhận được bao nhiêu thì cũng phải mất đi từng đó, hai người giờ đây đã đến lúc ngửa bài với nhau rồi.

Trần Tuấn Long cười cười, trên mặt hiện lên nụ cười độc quyền của hắn, sau đó nói:

- Rất đơn giản, tôi chỉ muốn Phi Phụng bang chúng tôi có được một chỗ đứng trong giới hắc đạo Bắc Kinh mà thôi.

Con chủ bài vĩnh viễn phải được giấu kĩ trong tay mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!