Chương 37: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Trần Tuấn Long quan sát căn phòng của cô gái, căn phòng bài trí trang nhã, sắp xếp rất có thẩm mĩ, bên cạnh có một giá sách, trần Tuấn Long bước lại xem thử, bên trên có rất nhiều sách về mảng kinh tế, bên cạnh laptop còn có một cái khung ảnh, Trần Tuấn Long đưa mắt nhìn qua, trong ảnh là cô gái nằm trên giường và hai cô gái khác, cô gái nhìn có vẻ rất tươi tắn, hừng hực sức xuân, chẳng có chút nào giống với cái vẻ phóng túng khi nãy, Trần Tuấn Long cười cười cầm khung ảnh lên xem thử, hai cô gái chụp chung với cô gái kia cũng rất xinh đẹp, đều là mĩ nữ cả, đây là cảm giác của Trần Tuấn Long. Đặt khung ảnh xuống, Trần Tuấn Long lại quay đầu nhìn cô gái một lần nữa, lúc đó cô đang mê man say ngủ. Ngoài thân hình vừa hưởng thụ lúc nãy, chẳng còn gì đáng lưu luyến nữa cả, Trần Tuấn Long quyết định rời đi. Cuộc hội ngộ tuyệt kiểu nầy nên có nhiều hơn một chút mới đúng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, Trần Tuấn Long thoải mái nghĩ thầm.

Con gái? Tay phải Trần Tuấn Long mở cửa xe, tay trái đặt trên thân xe. Thật sự chưa từng gặp qua kiểu làm tình điên cuồng đến thế, Trần Tuấn Long vẫn nụ cười độc quyền, tinh nghịch nghĩ thầm, để xem ngày mai cô làm thế nào mà dậy nổi.

Cô ta căn bản chẳng có chỗ nào giống Thất Thất của mình cả, Trần Tuấn Long đến lúc này vẫn nghĩ thế, đêm hôm đó hắn và Thất Thất làm tình phải nói là hoàn mĩ không chút tì vết, đáng để hắn ghi nhớ cả đời, là một đêm khiến người ta chẳng thể quên, nếu không có chuyện xảy ra sau đó thì cảm giác mà Thất Thất cho hắn đúng là hoàn mĩ.

Đằng nào cũng không phải, đến giờ hắn vẫn không hiểu vì sao Thất Thất lại giấu hắn, hắn sẽ không vì cô không xinh đẹp mà không thích cô, có lẽ hình tượng của cô trên mạng là hoàn mĩ, xứng đáng để Trần Tuấn Long bất chấp tất cả mà cho đi, cô chỉ là không muốn Trần Tuấn Long phá vỡ ấn tượng tuyệt đẹp đó mà thôi, chỉ như thế mà thôi chăng? Trần Tuấn Long không biết, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyện này, trái tim hắn lại đau đớn khôn nguôi, nỗi đau không nói thành lời.

Xe đang lao vun vút, tốc độ càng lúc càng nhanh, tâm trạng Trần Tuấn Long có chút kích động, hắn theo thói quen mở đĩa CD, lắng nghe ca khúc "That place in your heart".

Lăng Linh, chút nữa thì hắn đã quên mất cô bé, hôm đó cô bé cũng có mặt trong buổi tiệc, trưởng bối của cô nhất định không ít thì nhiều cũng sẽ điều tra quan hệ của cô với hắn, trần Tuấn Long suy nghĩ, tướng quân? Cha của Lăng Linh là tướng quân, trần Tuấn Long cười, trên mặt treo nụ cười độc quyền, Lăng Linh lại một lần nữa bước vào đời hắn, có lẽ từ trong nơi xa xôi nào đó đã tự có sắp xếp cả rồi.

Tất cả đều là sự sắp đặt của số phận sao? Trần Tuấn Long đau lòng, mặc dù không tin định mệnh, nhưng định mệnh đã âm thầm sắp đặt cho hắn gặp gỡ Thất Thất. Thất Thất, rốt cục em có phải là thiên thần hộ mệnh mà ông trời phái đến để cứu anh không? Em biết không? Anh nhớ em!

Trần Tuấn Long đạp mạnh chân ga, chiếc xe như mũi tên rời cung lao vun vút về phía trước, xé gió lao đi, Trần Tuấn Long giờ đây chỉ còn biết dùng cách này để giải tỏa bớt nỗi đau trong tâm hồn hắn, khiến cho tất cả nỗi đau lại triệt để hơn một chút.

Khi Tần Tuấn Long lái xe về đến Hải Đào Hiên thì đã hơn 5h sáng rồi, trời cũng tờ mờ sáng rồi, cả đêm không ngủ, cả đêm phóng như điên trên đường cao tốc, lúc này Trần Tuấn Long đang thoải mái tắm gội, thay quần áo, sau đó lái xe đến trường.

Hắn có chút đói bụng rồi, canteen trường giờ cũng chưa mở cửa, xem ra hắn phải tự mình giải quyết bữa sáng mới xong. Trần Tuấn Long lượn một vòng trong tiểu khu, có một tiệm mì bên đường đã mở cửa từ rất sớm.

Trần Tuấn Long đậu xe lại bên cạnh, ngồi xuống chiếc ghế được xếp ở ngoài:

- Ông chủ, ông chủ, có gì ăn không?

Hắn lấy một đôi đũa, so bằng trên mặt bàn.

- Đến đây, đến đây.

Bên trong tiệm có tiếng con gái đáp lại, sau đó là tiếng bước chân nho nhỏ đang bước tới, Trần Tuấn Long quay đầu nhìn.

- Trầm Chỉ Tinh, là cô à?

Trần Tuấn Long nhìn thấy Trầm Chỉ Tinh trong trang phục của nhân viên phục vụ, cô đang cầm thực đơn đi tới.

- A , là anh sao? Trần Tuấn Long, anh làm gì mà sớm thế? Hihihi

Trầm Chỉ Tinh gặp Trần tuấn Long cũng có chút bất ngờ, cô cảm thấy hơi lạ, nơi này cách đại học Bắc Kinh không xa nhưng muốn đến cũng cần một khoảng thời gian, bình thường sớm thế này căn bản không có người của đại học Bắc Kinh đến đây được, thế nên Trầm Chỉ Tinh có phần kinh ngạc khi gặp Trần tuấn Long ở đây vào lúc sáng sớm thế này.

- Hihi

Trần Tuấn Long cười rạng rỡ:

- Đói bụng rồi, đến ăn sáng. Tiệm mì này là em mở hả?

Trần Tuấn Long nhìn vào trong.

- Làm gì có, là tiệm mì dì Châu mở, em chỉ đến làm công cho dì ấy thôi. Đúng rồi, muốn ăn gì?

Trầm Chỉ Tinh hỏi.

- Uhm, ở đây em có cái gì ăn?

Trần Tuấn Long hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!