Chương 36: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Không gì có thể khiến người ta động lòng hơn câu nói này được nữa, cô gái ấy khi đó nhướng người lên ôm lấy Trần Tuấn Long, chuyển người, hai người cùng cũng ngã xuống trên chiếc giường đơn. Không đợi Trần Tuấn Long kịp hiểu chuyện gì, cô gái đó đã leo lên cưỡi trên người hắn, rồi tự cởi áo khoác của mình. Cô ta có chỗ nào giống như đang say đâu cơ chứ, lúc này nhìn chẳng biết là tỉnh đến mức nào nữa ấy chứ.

Trần Tuấn Long động thân, muốn lật người lại nhưng khổ nỗi cô gái đó vẫn cưỡi trên mình hắn.

Cô gái đó cũng rất thông minh, biết Trần Tuấn Long muốn làm gì nên sau khi cởi áo xong, trên mình chỉ còn mỗi chiếc áo em, mới giảo hoạt đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Trần Tuấn Long, sau đó cúi người xuống, nói khẽ bên tai Trần Tuấn Long:

- Đừng sợ, tôi không ăn thịt anh đâu. Anh là người tốt, thế nên tôi muốn anh tối nay ở lại với tôi.

Trần Tuấn Long lần này thì hiểu rồi, hóa ra cô gái này sớm đã tỉnh rồi, chỉ là giả vờ say mà thôi. Nhìn thân hình trắng muốt, dâm mị của cô ả thật khiến người ta khó chịu. chỉ thấy cô gái cười nhẹ một tiếng, ngay trước mặt Trần Tuấn Long đưa tay ra phía sau, thoải mái mở nút áo, sau đó dùng hai tay cầm chiếc áo em, từ từ cởi ra, một đôi gò bồng đảo căng tròn, cao vút hiện ra, hai chiếc núm vú nhỏ hồng nằm ngay chính giữa đang căng cứng.

Tay phải của cô gái cầm một tay của Trần Tuấn Long lên đặt lên ngực của chính mình, sau đó hỏi bằng giọng vô cùng gợi cảm:

- Thế nào? Anh chàng đẹp trai, có muốn cùng tôi điên cuồng làm tình một trận không?

Trần Tuấn Long không hề đáp lời cô ả, hắn đặt bàn tay còn lại lên ngực cô, cả hai tay cùng lúc bóp mạnh tạo vật tuyệt vời đó, xem như đáp ứng đề nghị của cô ả.

- Ư ….. ……..

Dưới sự âu yếm của Trần Tuấn Long, cô ả thẳng lưng ưỡn ngực, chủ động tiếp nhận động tác của Trần Tuấn Long, hai tay cô không ngừng vuốt giữ mái tóc đã rối tung của mình, sau đó phát ra những tiếng rên rỉ thỏa mãn.

Trần Tuần Long xoay người lại, đè cô xuống dưới, sau đó cứ thế nhìn chằm chằm cô ả nọ. cô ả không dám trực tiếp đối nhãn với Trần Tuấn Long, liếc hắn một cái rồi đảo tròng mắt sang hướng khác, nhưng tay cô ả thì không rảnh rổi chút nào, nó đang giúp Trần Tuấn Long mở từng chiếc nút áo. Ngay khi thân hình cường tráng của Trần Tuấn Long hiện ra trước mắt, cô ả không khỏi thốt lên một tiếng thán phục, đưa tay vuốt ve, cơ bắp rắn chắc của Trần Tuấn Long hiện lên sức hấp dẫn đầy nam tính không gì sánh được.

Trần Tuấn Long cẩn thận đáng giá cô gái đang để trần thân trên trước mặt hắn, cô ả đúng là mĩ nhân, một mĩ nhân gợi cảm hết chỗ nói, nhưng Trần Tuấn Long cũng không ngờ được là mĩ nhân này lại chủ động như thế, cưỡng bức như thế. Bất kê cô ả có mục đích gì, đêm nay hưởng lợi vẫn cứ là hắn, Trần Tuấn Long cười cười, nụ cười độc quyền. Đằng nào thì cô ả cũng muốn như thế rồi thì Trần Tuấn Long nhất định là phải thỏa mãn yêu cầu của cô thôi.

Không nói một lời, cũng không cần bất cứ khúc dạo đầu nào, đôi tay xấu xa của Trần Tuấn Long cởi chiếc váy của cô ả ra, để lộ ra một chiếc quần chip màu hồng phấn, nhìn thấy đôi chân đang khép chặt của cô gái, Trần Tuấn Long cười thầm, đứng lên trước mặt cô ả, cao cao tại thượng, sao đó cởi thắt lưng.

Cô ả ngắm nhìn thân hình cường tráng của Trần Tuấn Long, ở đó, cái thứ đặc trưng cho tính nam của hắn đã hừng hực dựng đứng, đang kiêu ngạo nhìn con cừu non trắng muốt ở dưới mình.

Tất cả những cái đó đã đủ để khiến cô ả động tình, đêm nay cô cho phép mình được tự do phóng túng một đêm, cũng là một đêm cô dùng để trừng phạt sự phản bội của người khác dành cho cô, hi vọng duy nhất của cô lúc này đó chính là tất cả có thể nhanh chóng kết thúc, cô nhắm mắt, âm thầm chờ đợi thời khắc vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình sắp đến.

Nhưng vào cái lúc Trần Tuấn Long vừa đi vào trong, cô không tự chủ được toàn thân run lên, một cơn đau đến tận tim khiến cơ thể cô có những phản ứng kịp thời.

Trần Tuấn Long dừng lại, kinh ngạc nhìn cô gái đang bị mình nằm chận lên phía dưới, nói câu đầu tiên kể từ lúc hai người cởi hết đồ:

- Cô, vẫn còn là con gái?

Cô gái cắn chặt môi dưới, mở to mắt trừng trừng nhìn Trần Tuấn Long, vẻ bất cần hỏi:

- Sao? Có quy định con gái thì không được làm tình sao? Là anh chưa từng chơi qua thôi, phải không anh chàng đẹp trai?

Đã giác ngộ được như thế, Trần Tuấn Long còn có thể nói gì đươc nữa chứ, sau khi hừ lạnh một tiếng, Trần Tuấn Long cũng không thèm để ý cô nữa, thân hình thô cứng từ từ, từ từ đẩy vào trong, mặc dù có chút khó khăn, nhưng hắn vẫn kiên trì tiến vào.

Còn cô gái thì đau đớn cắn môi, hai tay xiết chặt lưng của Trần Tuấn Long, móng tay bấm xuống lưng hắn.

- Ư …. …….

Trần Tuấn Long thâm nhập vào sâu bên trong cô gái theo từng tiếng rên của cô, sau đó dừng lại ở đó không cử động nữa.

Cô gái mở mắt ra liền nhìn thấy Trần Tuấn Long đang kề sát bên cạnh, trên mặt hắn treo nụ cười giễu cợt đắc ý mới đáng ghét làm sao, đáng hận biết bao. Cô gái chỉ cảm nhận được cái đau hôi hổi ở thân dưới, trong lòng không khỏi cảm thấy đau đớn, đây chính là sự báo phục mà cô cần đó sao? Cô gái cắn chặt môi dưới, không quay đầu, nhắm mắt lại, ngay khi đó những giọt lệ trong vắt như thủy tinh rơi xuống bên khóe mắt cô, chầm chậm chảy xuống trên khuôn mặt.

Trần Tuấn Long yên lặng ngắm nhìn cô gái tuyệt đẹp đang giao hợp với mình, chính cái lúc hắn nhìn thấy những giọt lệ rơi trên khóe mắt cô, trong lòng thoáng động, cúi đầu xuống nhẹ nhàng uống hết những giọt lệ đó, những giọt lệ mang theo vị mặn của sự đau đớn.

- Tôi làm đây, nếu cô không muốn bất cứ lúc nào cũng có thể bảo tôi dừng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!