Chương 35: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Trần Trần Tuấn Long khẽ lắc đầu cười nhạt rồi ấn còi xe hối thúc, làm sao mà chiếc xe phía trước vẫn chưa chạy cơ chứ?

Trần Trần Tuấn Long rất tôn trọng đối với bất kì sự vật nào tồn tại trên thế giới, bởi vì trong suy nghĩ của cá nhân hắn, những điều trên thế giới này đều chính là điều hợp lý. Giống như kiểu con gái uống rượu say không hề biết yêu bản thân mình, vận mệnh như thế nào đang chờ đợi cô ta không khiến cho Trần Tuấn Long phải quan tâm. Cũng không thể trách Trần Trần Tuấn Long lạnh lùng, chỉ có thể trách cô gái kia đã quá yếu đuối, mà kẻ yếu đuối tất yếu phải bị kẻ mạnh bắt nạt.

Xe vừa khởi động xong hai tên lái xe ở phía sau bèn vượt lên, chắn ngang đường Trần Trần Tuấn Long.

Còn không phải là phiền phức hay sao, liên tục gặp những chuyện đen đủi như thế này, Trần Trần Tuấn Long đêm nay đã tức điên lên. Đáng tiếc là phía trước vẫn bị kẹt xe, bị chiếc xe từ phía dưới xông lên càng khiến cho tình trạng kẹt xe trở nên tệ hại hơn. Trần Trần Tuấn Long tức giận ấn thêm mấy hồi còi nữa, hối thúc cho chiếc xe phía trước đỗ lại đúng vị trí, không được chặn đường hắn nữa.

Lúc này cánh cửa chiếc xe kia được mở ra, thì ra chính là cô gái đã bị ném lên xe, cô vừa nhoài ra được nửa người thì bị kéo trở lại, chỉ thấy cô ta đang cố giằng co, muốn chạy ra khỏi xe, nhưng tên đàn ông trên xe ra sức kéo cô ta lại. Tiểu Mẫn cũng đang chú ý đến những việc xảy ra trước mắt.

- Xem kìa Long ca, cái cô gái chết tiệt ban nãy kìa, ha ha, có chuyện rồi! đáng đời cô ta!

Tiểu Mẫn nói với giọng khiêu khích.

Trần Trần Tuấn Long không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía đằng kia. Cuối cùng, "bịch" một tiếng, cô gái kia vẫn đang cố giằng co để thoát thân, đẩy cánh cửa xe ra, lăn xuống đường, lúc này xung quanh đều là những chiếc xe đang bị mắc kẹt, cô gái kia ngơ ngác nhìn về bốn hướng, sau đấy chạy thục mạng về phía xe Trần Trần Tuấn Long. Tuy nhiên tên đàn ông ở trên xe cũng đã bước xuống, vội vàng đuổi theo.

Chỉ nhìn thấy hắn đang lôi cô gái kia và muốn kéo cô quay lại, lúc này đã có rất nhiều người đang nhìn về phía họ, gã đàn ông kia không hề cảm thấy ngại ngần, hai người giằng co nhau trước mũi xe Trần Tuấn Long, cô gái kia rõ ràng là không đồng ý, ra sức phản kháng, chỉ nghe thấy cô thở hổn hển, tay áo của cô gái đã bị kéo rách, lộ ra bờ vai trắng ngần.

Tên đàn ông kia cũng làm điên lên, giơ tay tát "bốp" vào cô gái, cô gái quay người và lại ngã xuống đầu xe của Trần Tuấn Long, ôm đầu xe rưng rức khóc.

Trần Tuấn Long không thể nhẫn nhịn được nữa, tháo dây an toàn ra và chạy xuống xe, không nói gì, bước đến phía trước và túm tóc tên đàn ông kia, kéo hắn lôi về phía sau xe.

"Bịch" một tiếng, tên đàn ông kia bị dúi đầu đập vào xe, thân xe bị va vào lún mất một lỗ lớn, khi lôi tên đàn ông kia dậy, trên trán hắn đã vương đầy máu, Trần Tuấn Long tiếp tục cho hắn một trận nữa, tên đàn ông kia cuối cùng cũng bị hôn mê đi, nằm luôn tại đấy.

Trần Tuấn Long bình thường ghét nhất là những kẻ đi bắt nạt phụ nữ, không ở trước mắt thì thôi, nhưng tên đàn ông kia vừa rồi đã thật quá đáng. Mà lúc đấy tên lái xe cũng chạy xuống, trên tay cầm theo một cái cờ lê, đi về phía Trần Tuấn Long.

Trần Tuấn Long lạnh lùng đằng hắng một tiếng, chưa đợi hắn ta bước đến đã nhào người lên phía trước và chuẩn bị cho gã kia một trận, cầm chiếc cờ lê từ dưới đất lên, Trần Tuấn Long lạnh lùng bước tới trước mặt gã kia, vung chiếc cờ lê đập vào chân của hắn.

"Oao …" gã đàn ông kia hét lên một tiếng, đau ê ẩm, Trần Tuấn Long mới ra tay như vậy đã khiến cho xương chân hắn bị có cảm giác đau như bị gẫy, muốn đấu với Trần Tuấn Long ư, đúng là trò đùa. Từ trước đến giờ chỉ có hắn đi bắt nạt người ta, chưa có ai dám quay lại bắt nạt hắn cả.

Đây chính là nguyên tắc sống của Trần Tuấn Long: Ưu thắng liệt thái! Chỉ cần dám vượt lên bản thân mình, Trần Tuấn Long nhất định có thể ăn miếng trả miếng, mặt nữa, sự trả đũa của hắn còn mạnh hơn nhiều so với người khác, càng không từ thủ đoạn, trong quan niệm về sinh tồn của hắn, chỉ cần là kẻ địch thì phải xử lý càng nhanh càng tốt.

Chính vì vậy có thể nói, hai gã kia hôm nay đã gặp may, ít nhất Trần Trần Tuấn Long còn chưa xóa sạch tên họ trên đời.

Khi Trần Tuấn Long quay người lại, thì không hiểu sao cô gái say rượu đang gục trên đầu xe ban nãy đã gượng dậy, mắt lờ đờ nhìn về phía hắn. Cô gái kia trông cũng không đến nỗi nào, mặc dù mái tóc dài rối tung, cả khuôn mặt lấm lem bẩn thỉu nhưng không hề che lấp đi vẻ đẹp thanh tú trên khuôn mặt cô, thảo nào hai tên đó tỏ vẻ thích thú đến như vậy. Người đẹp đến thế, ai mà chẳng tiếc.

Khi Trần Trần Tuấn Long bước lại, cô gái kia cũng hớt hơ hớt hải chạy theo, Trần Trần Tuấn Long không thể không dang tay ra đón lấy cô, ngửi thấy mùi rượu tỏa ra từ khắp người cô, Trần Trần Tuấn Long nhíu nhíu hàng lông mày. Nhưng cô gái kia cứ bắm chặt lấy Trần Tuấn Long, cô ta cầu khẩn bên tai:

- Anh ơi, anh là người tốt! Phiền anh.... phiền anh ... hãy giúp đỡ tôi, hãy đưa ... hãy đưa... tôi về nhà, hu hu...

Vẫn chưa nói hết câu thì cô lại nôn "ộc" ra một trận nữa, bắn tung tóe ra làm bẩn khắp quần Trần Tuấn Long, giày của Trần Tuấn Long cũng bị bẩn hết.

Nôn xong cô kéo Trần Tuấn Long lại và nói:

- Tôi muốn về nhà.

Sau đó dựa và Trần Tuấn Long và ngủ thiếp đi. Không còn cách nào khác, Trần Tuấn Long đành bế cô lên đưa cô vào xe, cô bé co chân nằm ở hang ghế sau ngủ ngon lành. Cô bé để lộ đôi vai và cặp chân trắng ngần rất hấp dẫn. Nhìn cô bé ngủ ngon lành, đúng là làm người ta phải xiêu lòng.

Tất nhiên Tiểu Mẫn rất không bằng lòng, cô nói với Trần Tuấn Long:

- Long ca, sao anh lại đưa cô ấy quay lại? Anh đừng để ý đến những đứa con gái như thế!

Trần Tuấn Long không nói gì, nổ máy và quay đầu xe tìm đường khác, Tiểu Mẫn vẫn tiếp tục lẩm bẩm, Trần Tuấn Long bực mình nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!