Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Một cánh tay chặn hắn lại.
- Anh không được vào.
Người mặc đồ đen lạnh lùng nói.
- Tôi đến đón bạn tôi.
Trên khuôn mặt của Trần Tuấn Long loé lên một nụ cười.
- Anh không được vào!
Người mặc đồ đen dường như không hề đáp lễ Trần Tuấn Long, vẫn lạnh nhạt nói câu ấy.
Trần Tuấn Long ngoảnh đầu lại nhìn, lúc này, người mặc đồ đen hồi nãy bước lại, vây lại phía trước phía sau Trần Tuấn Long, tạo thế uy hiếp hắn.
Trần Tuấn Long cười, tiếng cười càng ngày càng lớn dần, sau đó đằng hắng một tiếng, chỉ nhìn thấy cánh tay phải của hắn nắm chặt lại che miệng, rồi từ từ buông xuống phía dưới lưng.
Hai người mặc đồ màu đen nhìn nhau, đều không hiểu hắn đang muốn làm gì, người mặc đồ đen ấy bước lại kéo tay Trần Tuấn Long:
- Đi thôi, nếu không chúng tôi không khách khí đâu.
Rất tiếc, không để hắn nói hết câu, nắm tay phải của Trần Tuấn Long đã không ngại ngần giơ ra, "bịch" một tiếng, đấm trúng vào bụng hắn, sau đó bỏ thả lỏng tay, lôi tay của hắn ra. Cú đấm của Trần Tuấn Long khá mạnh, nhưng cũng còn để cho hắn đất sống, không đụng chạm đến lá lách của hắn, tuy nhiên cú đấm ấy cũng khiến cho hắn không mấy dễ chịu. Người mặc áo đen ấy ôm bụng, loạng choạng lùi mấy bước, bỗng dưng ngã lăn xuống đất.
Sau khi Trần Tuấn Long ra tay, tay trái của hắn cũng giơ ra theo, đấm thẳng vào mặt tên mặc áo màu đen đang đứng trước cửa ấy, lần này càng mạnh tay hơn, tên vệ sĩ ấy chưa kịp hét lên một tiếng đã nằm quay ra đất, tiếp đó, Trần Tuấn Long quay lưng bước lên phía trước hai bước, giơ chân lên đạp một chưởng lên trán tên vệ sĩ phía sau, tên vệ sĩ bị đạp đến ngất xỉu.
Mọi chuyện xảy ra rất đột ngột, mấy tên đang ôm đầu quỳ ngơ ngác nhìn, vừa nãy bọn họ bị người ta thanh toán, bây giờ người đã thanh toán bọn họ đã bị Trần Tuấn Long đánh cho tơi bời.
Trần Tuấn Long bước vào bên trong nhíu mày:
- Tiểu Mẫn, chuyện này là như thế nào đây?
- Yeah!!! Long ca giỏi quá!
Tiểu Mẫn nhảy lên la hét, ôm chặt vai Trần Tuấn Long, sau đấy đắc ý quay lại nói với mấy cô gái đang đứng ở phía sau:
- Tôi đã nói mà, Long ca của tôi nhất định sẽ tới cứu tôi, bạn trai của các cô đâu, hừm, toàn là đồ vô dụng, mọi người xem, Long ca có lợi hại không, anh là bang chủ của Phi Phụng Bang chúng tôi cơ mà, anh cả của Nam Lang Bang và Tây Đầu Bang bây giờ đều phải nghe theo anh cả của chúng tôi nhé.
Mấy cô "phi nữ" kia nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ. Trần Tuấn Long gỡ tay của Tiểu Mẫn ra, vỗ vai cô, nói:
- Ngày nào em cũng gây chuyện với anh đấy!
- Không có, đại ca.
Tiểu Mẫn mang vẻ mặt oan ức.
- Đều là do tên quỷ kia gây chuyện với bọn em, mọi người nói xem có phải không.
Cô quay người về phía những người bạn ấy, nháy mắt.
Mấy cô gái kia gật đầu lia lịa, xôn xao lên:
- Đúng đấy, đúng đấy, cô ta cậy mình có mấy tên vệ sĩ đi theo, đánh cho bọn em thê thảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!