Chương 3: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Thời gian huấn luyện quân sự còn lại, thái độ đối với mọi người của "huấn luyện viên ma quỷ" Tiếu Vĩnh Lộ có vẻ tốt hơn rất nhiều, không có chỉ trích nhiều nữa. Mọi người cũng cố gắng rèn tập đội ngũ cho thật tốt. Cuối cùng cũng đã đến bài học về súng ống và bắn đạn thật.

Buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, mọi người mới rời giường. Ai nấy đều bàn tán về nội dung huấn luyện hôm nay. Bởi vì mọi người đều rất tò mò với súng ống.

- Súng thật là như thế nào? Nặng bao nhiêu?

- Súng thật hình dạng thế nào? Khi nào thì đi bắn bia?

Mấy nam sinh viên có hiểu biết chút ít về súng ống thì được dịp bốc phét. Kỳ thực không chỉ riêng nam sinh viên mà cả các nữ sinh cũng rất có hứng thú với chủ đề này. Thế nhưng Trần Tuấn Long lại không tham dự vào những cuộc bàn tán đó.

- Chào các bạn học viên!

Tiếu Vĩnh Lộ bắt đầu giảng bài cho mọi người. Chỉ thấy tay phải ông cầm lấy cây súng, sau đó ông nói:

- Đây là súng tiểu liên "năm sáu" mà nước ta đã nghiên cứu chế tạo...

Ánh mắt của mọi người đều dừng lại trên cây súng. Phía sau lưng ông còn gài sẵn một loạt súng nữa. Mọi người chưa bao giờ được tiếp cận súng ống trong cự ly gần như thế này. Thật không khỏi khiến mọi người đều tim đập nhanh hơn.

- Đây là báng súng, đây là băng đạn, đây là chuôi nắm và cò súng, đây là đầu ruồi và chỗ khuyết....

Tiếu Vĩnh Lộ nói tiếp. Sau đó, ông nhắm ngay rừng cây, làm một động tác dùng súng tiêu chuẩn, kéo cò súng, trong nòng súng không còn đạn nữa. Sau đó là phát súng, mỗi người một khẩu. Mọi người cầm súng trong tay hưng phấn vô cùng, không ngừng đùa bỡn ầm ĩ.

Trần Tuấn Long cảm thấy có chút buồn cười. Súng trong tay bọn họ đã như trở thành món đồ chơi, lại không biết tác dụng trọng yếu nhất của súng chính là giết chóc, là công cụ bạo lực rơi máu.

Khẩu súng tiểu liên ở trước mặt hắn đây, nhìn bề ngoài tuy rằng đã rất cũ kỹ, nhưng thân súng đen bóng lại chứng tỏ rõ uy nghiêm của nó. Trần Tuấn Long đưa tay nhẹ nhàng mơn trớn. Đó là một loại cảm giác quen thuộc. Cây súng này sau khi tiếp xúc với hắn dường như có được sinh mệnh, là Trần Tuấn Long mang lại sinh mệnh cho nó. Bất kể là vũ khí nào, chỉ cần đưa tới tay Trần Tuấn Long cũng đã không còn là vũ khí mà trở thành một phần thân thể hắn.

- Được rồi, tiếp theo chúng ta bắt đầu nghiên cứu xem tháo súng như thế nào. Tất cả mọi người chú ý lắng nghe và nhìn thao tác của tôi.

Tiếu Vĩnh Lộ phân phát súng xong thì đợi mọi người ổn định cảm xúc rồi lại tiếp tục giảng giải.

Chỉ thấy Tiếu Vĩnh Lộ thuần thục tháo khẩu tiểu liên trên tay, mọi người vẻ mặt đều khâm phục. Dù sao, "huấn luyện viên ma quỷ" cũng rất có trình độ. Sau khi ông vừa giảng vừa lắp súng lại như cũ thì tất cả mọi người đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Tiếu Vĩnh Lộ vừa lòng gật đầu, sau đó để cho mọi người tự do luyện tập. Bản thân ông thì thỉnh thoảng chỉ đi tới đi lui chỉ đạo thôi.

Tất cả mọi người đều cố gắng thao tác, chỉ ngoại trừ mỗi Trần Tuấn Long, đến động hắn còn chả muốn động nữa.

- Sao cậu lại không làm?

Tiếu Vĩnh Lộ cũng chú ý đến. Trần Tuấn Long không hưng phấn đùa nghịch súng như những học viên khác.

- Không cần.

Trần Tuấn Long đáp lại.

- Nội dung tôi giảng cậu đều hiểu hết?

Tiếu Vĩnh Lộ cau mày nói.

- Vâng.

Trần Tuấn Long trả lời cũng rất rõ ràng.

Tiếu Vĩnh Lộ nhìn Trần Tuấn Long chằm chằm. Trần Tuấn Long không sợ chút nào, đôi mắt trong suốt cũng nhìn lại Tiếu Vĩnh Lộ.

"Thật là một quái nhân!" Tiếu Vĩnh Lộ lắc đầu, đi ra. Trải qua hai chuyện kia, ông đã không còn xem thường Trần Tuấn Long nữa, mặc kệ hắn có làm gì cũng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!