Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
- Anh sẽ ở đây đợi em! Anh sẽ đợi đến khi nào em quay trở lại!
Giọng nói của Trần Tuấn Long thật bi thương, chất chứa nỗi buồn, nhưng sao kiên quyết đến vậy!
Quách Uyển Tây vừa bước đến cửa và nghe thấy, chân bước chậm dần, rồi cô dừng lại, có lẽ trong tim cô đang chất đầy sự mâu thuẫn, nhất định cô đang rất do dự, điều Trần Tuấn Long cần là như vậy, nụ cười lại trở lại trên khuôn mặt hắn, cảm giác của hắn về Quách Uyển Tây không sai, hắn vô cùng tự tin.
Nhưng cuối cùng Quách Uyển Tây vẫn bước ra khỏi thư viện, rời khỏi ánh nhìn của mọi người, mọi người đều thở dài.
Chỉ có Trần Tuấn Long trông như một kẻ ngốc đang đứng như trân trân ở đấy.
- Cũng không hiểu mình là cái thứ gì nữa, thất tình ạ?
- Chưa bao giờ gặp loại người không biết xấu hổ như thế này, hừ! Bắt cá hai tay.
- Đáng đời!
- Ôi, tôi nói này các anh, thất tình thôi mà, có gì to tát đâu, chỉ cần anh đẹp trai hơn tôi một chút thôi, tôi đoán rằng cô gái vừa rồi sẽ không bỏ lại anh đâu. Ha ha…
- Nhìn cơ bắp của anh ta kìa, chỉ tráng kiện như vậy có tác dụng gì chứ, bây giờ tình yêu hay gì đều phải nói đến Money, chỉ đức tính như anh ta thôi, thất bại! Thất bại trong thất bại!
- Đúng là mất mặt cánh đàn ông chúng ta, chán, thế là hỏng hết buổi chiều hôm nay.
Lúc này, mọi người trong thư viện xôn xao bàn tán, chủ yếu chỉ về Trần Tuấn Long, có người còn công khai chỉ trích, có người lặng lẽ phê bình, còn có nhiều người lôi ra làm trò cười. Đúng vậy, đứng giữa nơi công cộng tỏ tình mà bị cự tuyệt thì thật đáng xấu hổ.
Trần Tuấn Long lại không nghĩ vậy, khuôn mặt hắn vẫn giữ nụ cười tỏa sáng ấy, những "ruồi bọ" xung quanh không hề khiến hắn phải bận tâm. Bởi vì hắn vẫn rất tự tin, Quách Uyển Tây nhất định sẽ quay lại, nhất định!
Quách Uyển Tây đau lòng chạy ra khỏi thư viện, những lời tỏ tình ban nãy của Trần Tuấn Long khiến trái tim cô tan nát, ai còn có thể hoài nghi thành ý của hắn ta nữa, hắn đã đứng trước mặt mọi người hét lên là hắn yêu mình.
Quách Uyển Tây rối bời trong tim, vùa rồi khi cô vừa chạy đi, cô đã hy vọng Trần Tuấn Long chạy đến kéo mình lại. Bây giờ phải làm thế nào, hắn ta có thật sự ở đấy đợi mình không? Mình có nên quay lại tìm hắn ta không?
Quách Uyển Tây không dám nghĩ thêm gì nữa, tiếp tục nghĩ cô sợ mình sẽ khóc mất.
- Tên ngốc đa tình, Trần Tuấn Long đáng ghét, Trần Tuấn Long thối tha!
Chỉ cần nghĩ đến điệu cười của Trần Tuấn long đã đủ khiến Quách Uyển Tây cảm thấy tức giận rồi, bản thân bây giờ đang buồn bã, nhưng cô còn có thể cười hi hi được.
Cuối cùng, Quách Uyển Tây không chịu được nữa bèn ngả tấm thân mỏi mệt xuống gốc cây to bên đường, lại khóc, để cho cuốn sách trên lòng bàn tay rơi xuống đất, để cho những hàng nước mắt xót xa tuôn trào.
- Em à, em làm sao thế, đừng khóc nữa, có chuyện buồn gì cứ nói với cô.
Một giọng nói ấm áp từ bên cạnh vang lên, lúc này Quách Uyển Tây mới nhận ra mình đang ở chỗ lối đi chính trong công viên, có rất nhiều người nhìn mình với ánh mắt kỳ quặc.
Đứng bên cạnh mình là một vị giáo viên, cô có trang điểm, cô đang cầm quyển sách mà Quách Uyển Tây đánh rơi trên mặt đất, phủi phủi lớp bụi, đưa lại. Quách Uyển Tây vội vã đưa tay lau khô những giọt lệ trên khóe mắt, đưa tay ra cầm lấy quyển sách, cô đỏ mặt. Quyển sách này mượn ở thư viện mà vẫn chưa đăng ký đã cầm lấy lao thẳng ra ngoài.
- Cô là giáo viên Tô Uyển Nghi của khoa Triết học, em không sao chứ?
Cô Tô Uyển Nghi rất quan tâm đến Quách Uyển Tây, kéo tay cô lại chiếc ghế dài ven đường và ngồi xuống.
Quách Uyển Tây cắn chặt môi, lắc lắc đầu, nhưng dấu vết của những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô vẫn chưa khô, cô giáo Tô Uyển Nghi cười:
- Cãi nhau với bạn trai à? Lại đây, nói cho cô nghe, cô giáo sẽ giúp em phân tích lại mọi chuyện.
Quách Uyển Tây lúc này đang không nghĩ được gì, gặp được người cô Tô Uyển Nghi quan tâm cô như thế, cô buồn bã kể lại chuyện giữa cô và Trần Tuấn Long, cô do dự một chút rồi nhắc đến mối quan hệ giữa Trần Tuấn Long và Dương Hân. Cuối cùng, cô cũng kể hết những lý lẽ của Trần Tuấn Long về tình yêu, đến bản thân cô cũng không hiểu tại sao có thể nói hết điều này với vị giáo viên này nữa, thực ra cô cũng không biết rằng, điều mà cô cần nhất bây giờ là một người có thể đưa ra cho cô đáp án.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!