Chương 28: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Quách Uyển Tây ngạc nhiên, vai trái của cô đã bị Trần Tuấn Long giữ chặt, tay phải của cô vẫn đang cầm sách, bây giờ đã bị Trần Tuấn Long ôm thật chặt, không thể cử động được. Lúc ấy Trần Tuấn Long đã kịp khom lưng lại, hắn khẽ hôn lên bờ môi rồi nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi vào, nhẹ nhàng uyển chuyển, và cuối cùng là quên đi tất cả xung quanh và kết thúc bằng một nụ hôn bỏng cháy.

Quách Uyển Tây cứ đứng lặng đi, ban đầu cô còn kháng cự lại với sự "công kích" của Trần Tuấn Long, nhưng ngay sau đó cô bị mê hoặc bởi nụ hôn mạnh mẽ của Trần Tuấn Long, đối với Quách Uyển Tây, lúc này thời gian như hoàn toàn dừng lại, cô từ từ nhắm mắt lại, mơ hồ cảm nhận nụ hôn Trần Tuấn Long dành cho mình, giữa đất trời dường như chỉ còn riêng cô và Trần Tuấn Long.

Thấy cơ thể Đặng Uyển Tây vốn rất cứng nhắc và dần dần được thả lỏng, trở nên mềm mại, miệng còn khẽ phát ra âm thanh "ư ư", đầu lưỡi của cô cũng rất mãnh liệt đáp lại "sự xâm nhập" của Trần Tuấn Long, nụ cười trên khuôn mặt của Trần Tuấn Long càng trở nên thắm thiết hơn, quyết tâm đấu chí cùng Quách Uyển Tây cũng mạnh mẽ hơn, bờ môi của hắn cứ mím chặt lấy đôi môi nhỏ xinh của cô không dứt và bàn tay trái vốn đặt phía sau lưng đã bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể cô.

Nụ hôn bỏng cháy khiến Quách Uyển Tây có vẻ như ngộp thở, đất trời xoay chuyển khiến người ta phải chóng mặt, nhưng nụ hôn nóng bỏng cùng với bàn tay trái đang vuốt ve của Trần Tuấn Long lại khiến cô ngây ngất tột cùng.

"Ư…"

- nụ hôn bỏng cháy như khiến người ta phải ngộp thở cuối cùng cũng kết thúc, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của Trần Tuấn Long thể hiện sự thỏa mãn với thắng lợi của mình.

Hắn buông vai của Quách Uyển Tây ra, hướng ánh nhìn ấm áp về phía cô. Quách Uyển Tây định thần lại, cô rời khỏi vòng tay của Trần Tuấn Long, đặt quyển sách lên tay trái, sau đó giơ tay lên vụt tiếp không chút nể nang.

- Vẫn còn để cho anh cười như vậy!

Quách Uyển Tây nghĩ mà hận trong lòng, nhưng vừa ra tay cô đã bắt đầu cảm thấy hối hận.

Một tiếng "bốp" vang lên, Trần Tuấn Long không hề né tránh, bàn tay nặng nề của Quách Uyển Tây in hằn lên mặt anh, vậy mà hắn vẫn giữ nguyên nụ cười tỏa nắng, tiếc là nửa mặt hắn đỏ ửng lên.

- Đồ ngốc, sao không tránh đi chứ?

Quách Uyển Tây lo lắng, cô biết bàn tay mình đánh không hề nhẹ.

- Đánh đau anh rồi à?

Cô hỏi qua tâm, bàn tay phải gây tội lúc nãy giờ dịu dàng xoa xoa lên mặt Trần Tuấn Long.

Trần Tuấn Long vẫn cười, nhưng không còn rạng rỡ nữa. Hắn nắm chặt lấy tay của Quách Uyển Tây, nói khẽ:

- Chỉ cần Quách Uyển Tây của anh không còn giận nữa thì đau mấy anh cũng chịu.

Trần Tuấn Long ngọt ngào với Quách Uyển Tây.

Nhưng Quách Uyển Tây vẫn chưa chấp nhận. Ho một tiếng và cô đẩy Trần Tuấn Long ra rồi quay người bước đi. Trần Tuấn Long ngỡ ngàng, thế này mà vẫn chưa thuyết phục được cô ấy, liệu có phải ma lực của mình không đủ, Trần Tuấn Long hoài nghi.

Nhưng hoài nghi vẫn cứ là hoài nghi, Trần Tuấn Long vẫn cứ đuổi theo, kéo Quách Uyển Tây lại:

- Uyển Tây, đừng đi.

Quách Uyển Tây giằng tay lại, quay đầu khẽ nói:

- Anh bỏ tay ra được không, đây là nơi công cộng, anh…, anh… chú ý giữ thể diện một chút có được không?

Lúc này Trần Tuấn Long vẫn không thấy xấu hổ, hắn cười rồi nói:

- Vậy em hãy tha lỗi cho anh trước đã.

- Tha thứ cho anh?

Nói đến đấy càng khiến cho Quách Uyển Tây trở nên giận dữ, thái độ của cô ấy với Trần Tuấn Long ra sao, bản thân đã rất chủ động rồi, Trần Tuấn Long vẫn muốn bắt cá hai tay.

- Vậy còn Dương Hân, bây giờ anh và cô ấy có quan hệ gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!