Chương 27: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Vì hơi muộn một chút, đợi cho mọi người ào ra khỏi khỏi cửa, bên ngoài sinh viên đều đã tan lớp, trên lầu dưới lầu đâu cũng là người, đã đến giờ ăn cơm trưa nên điểm đến của tất cả mọi người đều là căng tin. Nhưng không ngờ bọn Trần Tuấn Long lại bị mắc kẹt ở cầu thang khi đang đi xuống lầu, dưới lầu là từng tầng, từng lớp thật hỗn loạn, tiếng người ầm ĩ khắp nơi.

- Đánh nó đi!

- Cho thằng oắt con này một trận!

- Đừng đánh họ nữa!

Phía dưới không hiểu sao mà lại dám công khai đứng cãi nhau ở đấy. Không lâu sau hai cậu sinh viên có mâu thuẫn kéo nhau xuống bãi đất trống phía dưới, trong đó có một hắn có dáng cao to đang kéo một cậu sinh viên đeo kính gầy gò, lôi hắn ta đi một cách thô bạo, cậu sinh viên gày gò dùng hai tay, gắng hết sức đẩy cậu sinh viên cao to kia ra, nhưng vật lộn mãi vẫn không được, vây xung quanh họ là một đám đông đang nhốn nháo cũng có rất nhiều sinh viên vừa tan lớp chen vào đám đông để xem.

Lúc Trần Tuấn Long đi qua, chỉ nghe mọi người đang bàn luận xôn xao.

- Sao vậy?

- Cái cậu đeo kính kia đã làm gì?

- Đánh nhau, sao lại đánh như thế?

- Có phải là vì cô hoa khôi Châu Tư Mai kia không?

- Hoa khôi, là ai cơ, chỉ cho mình xem nào.

- Xem làm sao được, người ta đi từ lâu rồi.

- Vậy bọn họ đã có chuyện gì thế?

- Không biết.

- Ôi, đó không phải là Diệp Xuân Ngạn sao, hắn ta hình như biết võ tay không ấy, hay la của đội quốc gia, cái cậu đeo kính kia là đâu phải là đối thủ của hắn ấy chứ.

Đủ thứ tiếng đang xen vào bình luận, Trần Tuấn Long phớt lờ đi chen qua đám đông, cứ thẳng đường đi về phía căng tin 2 mà hắn thường hay tới ăn.

Căng tin 2 là một quán thuê ngoài của trường Bắc Đại được các sinh viên hoan nghênh nhất, cơm canh rất ngọn, đặc biệt là ở đây có thể gọi món, chỉ cần bỏ thêm ít tiền là có thể gọi được mấy món ngon, có rất nhiều người rất hài lòng với việc dành dụm để đến đây "bổ sung" dinh dưỡng.

Người như Trần Tuấn Long đương nhiên là không cần phải "bổ sung" dinh dưỡng, hắn ngày nào cũng ăn những món ngon, ăn cũng rất kỹ. Thực ra có rất nhiều điệu hắn không bận tâm lắm, chỉ là bâ giờ hắn muốn hưởng thụ cuộc sống, chính vì vậy mà hắn không thể ngược đãi cái dạ dày của mình được.

Vào đến nhà ăn hắn đã thấy một hàng dài người đang đợi gọi cơm rồi, Trần Tuấn Long cũng không lo gì, hắn đã đặt trước cho mình một bàn, mỗi ngày căng tin đều chuẩn bị sẵn cho hắn, kể từ lần trước do đến muộn mà hắn không tìm được chỗ ngồi, Trần Tuấn Long đều gọi Dương Hiểu Nhân tìm đến chỗ người chủ căng tin để "bao" luôn, mỗi tháng trả bảy tám trăm tệ, coi như mua luôn một cái bàn. Người chủ ấy rất nhanh, nhìn thấy người có tiền là nhận luôn.

Cùng lúc ấy ông cũng nghĩ ngay ra, đã có nơi buôn bán như vậy, tại sao không mở một chuyên khu trong căn tin nhỉ, nói là làm, người chủ căn tin dự phòng thêm một khu, bố trí đơn giản một chút đã có thể lùi ra ngoài. Sáng kiến này dĩ nhiên nhận được sự hoan nghênh của một số sinh viên có tiền, tuy nhiên thay vào đó cũng gánh phải lời phê bình của rất nhiều người, địa điểm vốn đã nhỏ, lại còn tách ra một khu cho những người có tiền hưởng thụ, mọi người cứ phải chen chúc nhau xếp hàng phát mệt, bọn họ làm như vậy gây sự phân biệt giàu nghèo. Phản ánh việc này lên trường, lãnh đạo trường cũng nhắm một mắt mở một mắt, căng tin đã cho thuê rồi, quan tâm gì nhiều chỗ ấy nữa, chỉ cần căng tin nộp đủ tiền mỗi tháng là được rồi.

Trần Tuấn Long không hề biết đến điều này, hắn chỉ muốn mình được thoải mái một chút, cứ như thế chỗ ăn đấy trong căng tin được Trần Tuấn Long thuê lại.

Vừa ngồi xuống không lâu, nhân viên phục vụ của căng tin đã đến, Trần Tuấn Long cầm thực đơn lên gọi bừa vài món rồi vừa ngồi uống trà vừa đợi.

Lúc ấy có một cô gái bước lại, thật khéo cô lại ngồi ngay ở bàn đối diện với Trần Tuấn Long, Trần Tuấn Long ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra lại là cô bạn cùng học với mình

- Tô Tiêu Đình.

Tô Tiêu Đình đã ở trường một thời gian rồi, nhưng cô không thật hòa đồng với người khác. Cô thường lạnh lùng, không thích nói chuyện với người khác lắm, trên lớp khi mọi người đang thảo luận rất sôi nổi cô lại không hề nói một lời, thêm nữa tính tình cô lại kiêu ngạo, có cảm giác như xem thường người khác. Trước đây Trần Tuấn Long có gặp cô vài lần, hai người cũng chỉ chào hỏi nhau xã giao thôi.

Tuy nhiên cứ coi Tô Tiêu Đình là người lãnh đạm, nhưng những chàng trai đã từng gặp cô đều cho rằng cô rất xinh đẹp, không thua kém gì những cô được xếp trong danh sách hoa khôi trường, chỉ là Tô Tiêu Đình đã đến hơi muộn một chút, không kịp tham gia cuộc bình chọn hoa khôi trường, nhưng dù sao chăng nữa vẫn rất có tiếng.

Đã là mỹ nhân đương nhiên sẽ có người theo đuổi, nhưng Tô Tiêu Đình dường như không có chút hứng thú gì với chuyện tình cảm yêu đương, những chàng trai muốn tiếp cận cô đều bị cô làm cho phải xấu hổ, một lần có một hắn đứng đợi sẵn ở cửa lớp lúc tan học để tặng cho cô một bông hồng thể hiện tình yêu, nhưng cô giật lấy bông hồng, ném xuống đất và dẫm nát, khiến cho chàng trai kia xấu hổ, đỏ mặt và trốn đi thật nhanh. Kể từ đó không còn ai dám theo đuổi "bông hồng lạnh có gai ấy nữa".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!