Chương 24: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Trần Tuấn Long cau mày.

- Em chỉ muốn làm tình nhân của anh mà thôi, đâu có phải muôn làm bà xã của anh đâu? Chẳng lẽ em không đẹp sao? Chẳng lẽ thân hình của em tệ lắm sao? Chẳng lẽ ........... ợ ...

Tiểu Mẫn nói liền một hơi, sau đó còn ợ bia nữa.

- ........ mẹ chồng em không đủ lớn? Hửm? Em không quan tâm, dù thế nào người ta cũng muốn làm người tình của anh. Anh đã nhận lời em rồi, không được chạy đâu đó.

Nói xong thì quay sang lay lay Tiểu Thanh đang vật vờ trên ghế dậy.

- Tiểu Thanh, cậu lại đây, cậu phải làm chứng cho tớ.

- Làm chứng? Làm chứng gì chứ?

Tiểu Thanh bị lay tỉnh vẫn còn chưa rõ là chuyện gì.

- Tiểu Mẫn, em say rồi, để anh đỡ em qua chiếc sô fa bên kia nghỉ ngơi.

Trần Tuấn Long dịu dàng an ủi cô, sau đó dìu cô đến bên chiếc sô fa ở bên cạnh, để cô nằm xuống đó. Thấy Tiểu Thanh cũng say rồi, hắn cũng nửa ôm nửa đỡ Tiểu Thanh đến chiếc sô fa.

Mặt Tiểu Thanh đỏ như gấc chín, đẹp tuyệt trần, hai tay cô ôm lấy eo của Trần Tuấn Long, giấu mặt vào ngực hắn, nhẹ nhàng vuốt ve, miệng lẩm bẩm:

- Long ca, Long ca.

- Haizz .............

Trần Tuấn Long đáp lời:

- Em uống nhiều rồi, anh đỡ em qua bên kia nghỉ ngơi, lát nữa anh đưa em về.

Vừa đặt Tiểu Thanh nằm xuống Trần Tuấn Long cứ cảm thấy đôi mắt mờ lờ của Tiểu Thanh nhìn mình có chút kì kì, nhưng lúc đó Tiểu Mẫn lại ập đến, kéo áo Trần Tuấn Long:

- Long ca, anh cho em làm người tình của anh đi, em nhất định theo anh rồi.

Đối với người say thì có thể giảng đạo lí gì cho được cơ chứ, Trần Tuấn Long kéo tay Tiểu Mẫn ra, giả bộ an ủi nói:

- Được, được, được. Tiểu Mẫn là người tình của anh, được chưa?

- Như thế không được.

Tiểu Mẫn tiếp tục đòi hỏi.

- Thế em còn muốn sao nữa?

Trần Tuấn Long bắt đầu cảm thấy phiền rồi, sớm biết thế này thì khi nãy không cho cô uống nhiều như thế.

- Ồ ..........

Tiểu Mẫn trầm giọng một tiếng:

- Sau khi em làm người tình của anh, anh ........... anh phải thương yêu em, em ......... không được bắt nạt em giống mấy tên khốn khác, càng không được đánh em. Còn nữa, anh phải cho em nhiều tiền để em tiêu, mua quần áo đẹp cho em, em không cần căn hộ chung cư, em muốn một căn biệt thự to thật to.

Con gái say rồi nhưng khi trả giá thì vẫn thật lợi hại, Trần Tuấn Long nghe mà chỉ biết trợn mắt há miệng. Không ngờ sau đó Tiểu Mẫn say rồi nói lời thật, nước mắt tuôn rơi, nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!