Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Trần Tuấn Long theo sự chỉ đường của Tiểu Mẫn lái xe thẳng đến quán rượu Thực Thông Thiên trên đường Đông Trường An. Thực Thông Thiên là tiệm ăn Quảng Đông lớn nhất ở Bắc Kinh, do một tập đoàn ẩm thực của Hồng Kông quản lí, ông chủ cũng là người Hồng Kông, có thể mở một tiệm ăn quy mô lớn như thế trên con đường tấc đất tấc vàng như đường Đông Trường An thì thực lực của hắn cũng không phải tầm thường.
Trong quán lúc này đèn đuốc huy hoàng, hai chữ lớn "Thực Thông Thiên" dùng đèn nháy sáng lấp lánh tạo thành thể hiện khí thế phi phàm. Bên ngoài đậu đủ loại siêu xe đắt giá, bên trong thực khách rất đông, nhân viên phục vụ tiếp thức ăn liên tục, sinh ý quả khiến người ta kính nể. vừa xuống xe Tiểu Mẫn liền chạy lên trên, trong bể kính lớn trên bức tường ngoài cổng nuôi đủ loại hải sản tươi sống.
Trần Tuấn Long và bọn Tiểu Vũ Tiểu Thanh cũng xuống xe, sau khi khóa xe xong thì Trần Tuấn Long gọi Tiểu Mẫn cùng vào:
- Đi thôi, tìm chỗ ngồi trước, đến lúc đó em muốn gọi gì thì gọi.
- Được, tối hôm nay tất cả đều nghe em đấy nhé.
Tiểu Mẫn nhảy chân sáo đi vào.
Sinh ý của tửu lầu Thực Thông Thiên quả xứng cho người ta ngưỡng mộ, đương nhiên, Trần Tuấn Long yêu cầu nhân viên chuẩn bị cho bọn họ một phòng VIP sang trọng.
Tiểu Vũ, Tiểu Thanh cũng chẳng biết tại sao tối nay Trần Tuấn Long lại vui vẻ như thế, Tiểu Mẫn thì lại càng có vẻ kiêu ngạo, vừa ngồi xuống, Tiểu Vũ đã hỏi:
- Được rồi, Long ca, nói cho bọn em biết đi, rốt cục là có tin vui bất ngờ gì cho bọn em thế.
Không đợi Trần Tuấn Long trả lời, Tiểu Mẫn ngồi bên cạnh đã xen vào:
- Hơ hơ, tối nay tôi giúp Long ca thắng được tiền, là tiền đua xe, nhiều lắm đó nhé.
Tiểu Vũ và Tiểu Thanh cùng nhìn vẻ tự đắc của Tiểu Mẫn, sau đó Tiểu Vũ nói:
- Ồ, hèn gì mà lại vui như thế, rốt cục là thắng bao nhiêu tiền vậy? Có thể đến nơi cao cấp thế này để ăn cơm.
Tiểu Vũ biết Trần Tuấn Long có tiền, căn phòng mà bọn họ đang ngồi nằm ở tầng trên cùng của tửu lầu, bên trong trang trí hoa lệ, bên ngoài là phố Trường An đèn đuốc huy hoàng, nhìn qua tấm kính thủy tinh là con đường lớn với xe cộ qua lại tấp nập, ăn cơm ở đây cũng là một kiểu hưởng thụ.
Tiểu Mẫn dương dương tự đắc đưa ra năm ngón tay, khiến cho Tiểu Thanh và Tiểu Vũ đều hoa cả mắt. Tiểu Vũ cười:
- Ờ, hóa ra là thắng được năm mươi nghìn tệ, nhiều thế cơ à.
Còn trên mặt Tiểu Thanh cũng hiện lên vẻ ngưỡng mộ thấy rõ. Tiểu Mẫn cười, đập bàn cười, cười lăn cười bò. Tiểu Vũ quay đầu nhìn Trần Tuấn Long, trên khuôn mặt hắn lúc này vẫn là nụ cười quen thuộc, chẳng nói chẳng rằng.
Tiểu Mẫn cố nhịn cười, lại một lần nữa hươ hươ hai đầu ngón tay, sau đó nói với Tiểu Vũ:
- Chị Vũ, bọn em thắng năm triệu, là năm triệu đó.
- Hả? Nhiều thế sao?
Lần này thì Tiểu Vũ và Tiểu Thanh đều vô cùng kinh ngạc.
- Cho nên, tối nay chúng ta được một bữa ra trò rồi.
Tiểu Mẫn vui vẻ nói.
- Long ca, có thế không? Chúng ta thắng nhiều tiền thế sao?
Tiểu Vũ hỏi Trần Tuấn Long.
- Đều là công lao của Tiểu Mẫn.
Trần Tuấn Long điềm đạm nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!