Chương 22: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

- Cái gì? Chúng ta thua hơn năm triệu! Các ngươi làm ăn cái gì thế không biết, mới vừa rồi không phải ngươi đã nói cho ta biết thắng chắc rồi hay sao, chuyện gì xảy ra thế này hả, có gì chứa đầy bên trong thế hả, ừm? Là ai, người kia là ai? Cái gì cái gì? Không biết? Trước kia chưa từng thấy? Đầu ngươi chứa đầy *** ngươi hả. Mau tra rõ cho ta!

- … Đền, sao lại không đền. Danh dự của lão tử chẳng lẽ còn không đáng giá năm triệu đó hả! Hả? A Đức, để cho ngươi quản một địa bàn nhỏ đó mà ngươi cũng làm cho loạn cả lên, ngươi cẩn thận cho ta một chút, uh!

Bọn người Trần Tuấn Long đương nhiên không biết trận nổi giận lôi đình của cầm cái bí mật kia. Có điều lão đại phụ trách nơi này vẫn thành thật lấy một cái túi bọc một triệu tám trăm nghìn nhân dân tệ, tự mình đưa tới. Sau khi Nam Lang nhận tiền đưa cho Trần Tuấn Long, xách túi tiền nặng trịch, Nam Lang rất hối hận, số tiền dễ kiếm như vậy, sớm biết lúc nãy mình cũng cược một ít.

Trần Tuấn Long xoay người giao cái túi đầy tiền cho Tiểu Mẫn, Tiểu Mẫn cười ha hả nhận lấy, thật nặng quá.

Lão đại đó đưa cho Trần Tuấn Long điếu thuốc, Trần Tuấn Long cười cười khoát tay, hắn không hút thuốc lá, khiến cho lão đại kia muốn xích lại gần hơn rất xấu hổ.

- Đây là một triệu tám trăm nghìn, chúng ta tạm thời đền trước nhiều như vậy, số tiền còn lại ngày mai có thể cho ngươi, Trần tiên sinh, thật sự rất xin lỗi, bởi vì số lượng lớn, trong phút chốc chúng tôi không thể thu thập đủ số tiền nhiều như vậy, vẫn mong anh thông cảm nhiều.

- Không có gì, ta rất tin tưởng vào uy tín của các người. Nam Lang, ngày mai ngươi phụ trách việc này đi.

Trần Tuấn Long quay đầu lại nói với Nam Lang.

Nam Lang vội gật đầu.

- Vậy tôi sẽ không quấy rầy Trần tiên sinh nữa, sau khi tiền đã chuẩn bị xong tôi sẽ thông báo cho vị tiên sinh đây đến nhận, phiền vị tiên sinh để lại cho tôi biết số điện thoại.

Lão đại a Đức địa vẫn có thể miễn cưỡng giữ được sắc mặt, mới vừa bị ông chủ giáo huấn cho một trận, nghĩ tới việc lần này thua đến năm triệu, thật sự đau lòng quá.

Trần Tuấn Long gật đầu, ý bảo Nam Lang hãy liên lạc hắn, sau đó cùng Tiểu Mẫn trở về xe. Lúc Trần Tuấn Long sắp đi, đột nhiên lại nghĩ tới rồi một việc, hắn nhấn còi xe, ý bảo Nam Lang lại đây.

Nam Lang vội cuối đầu chạy lại, chỉ nghe Trần Tuấn Long nói với hắn:

- Số tiền ngày mai ngươi đi nhận hãy giữ lại cho các ngươi xài. Lần trước ta đả thương không ít huynh đệ trong bang, nên an ủi chăm sóc thì cho an ủi chăm sóc, cho mọi người cố gắng dưỡng thương.

Nam Lang không ngờ có việc tốt như vậy, liên tục gật đầu bảo phải. Bang Nam Lang vừa đền năm triệu cho bang Phi Phụng, đã không còn bao nhiêu đồng rồi, lần trước những huynh đệ bị Trần Tuấn Long đả thương ai ai cũng đều cần phí trị liệu, số lượng cũng chẳng hề nhỏ, điều này cũng làm cho Nam Lang đau cả đầu.

Trần Tuấn Long dừng lại một chút, nhìn chằm chằm Nam Lang nhìn một lúc, Nam Lang với vẻ mặt tươi cười, trong lòng lại có vẻ hơi ngạc nhiên, Nam Lang lúc này rất kính nể Trần Tuấn Long.

Trần Tuấn Long tiếp tục nói:

- Nam Lang, ngươi yên tâm, đi theo ta tuyệt đối không sai. Lần trước bảo các ngươi đền triệu, đó là phạt các ngươi! Phạt các ngươi có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, dám đối đầu với bang Phi Phượng, còn làm thương Lan tỷ. Còn lần này đem số tiền này cho các ngươi, chính là thưởng cho các ngươi! Thưởng các ngươi tận tâm làm việc, tối nay thu phục được bang Tây Đầu, có công lao của ngươi và Gà Rừng.

Thuộc hạ dưới tay ta, ta xem trọng nhất chính là năng lực, con người của ta rất công bằng, thưởng phạt rõ ràng! Hiểu chưa?

- Vâng! Vâng!

Ân huệ của Trần Tuấn Long gắn liền với sự uy nghiêm, Nam Lang đâu dám không phục.

- Nghe nói trong bang vẫn còn vài huynh đệ không phục tân lão Đại này, điều này có lẽ cũng có liên quan đến ngươi, bây giờ bang Tây Đầu cũng đã quy phục bang Phi Phụng chúng ta, ngươi còn hoài nghi năng lực của ta không?

Những lời nói này của Trần Tuấn Long rất nặng, Nam Lang toát cả mồ hôi hột, vội vàng biểu hiện thái độ:

- Không có, tôi hướng về mình Long ca rồi. Tên khốn nào trong bang còn nhiều lời, Nam Lang tôi sẽ là người đầu tiên bổ hắn ra!

Nam Lang cam đoan lời thề son sắt.

Trần Tuấn Long cười:

- Được, làm tốt lắm, ta sẽ không bạc đãi ngươi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!