Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Bụi tung bay, cuộc đua cũng đã bắt đầu, mọi người đều bổ xô ra điểm xuất phát, hai chiếc xe đã dừng lại vạch xuất phát, đợi trọng tài phát tín hiệu.
Trần Tuấn Long vốn định không cho phép Tiểu Mẫn theo, không còn cách nào cô gái này cứ bu theo hắn chẳng chịu tha, nói cái gì là muốn hiểu biết thêm một ít về phong cách đua xe của "Long ca", còn bên Cọp Dữ đều có một người đẹp nghênh xe, bang Phi Phụng chúng ta tuyệt đối không thể mất mặt...
Trần Tuấn Long bó tay, đành để cô lên xe. Bên Cọp Dữ đã chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi, khắp mặt đều là vũ trang, ngay cả mũ sắt đua xe cũng đã đeo xong rồi, một dáng vẻ của cao thủ chuyên nghiệp, quan sát ngược lại bên Trần Tuấn Long, y phục mát mẻ, ngay cả găng tay cũng không có, một công việc nghiệp dư, mọi người đều lắc đầu liên tục.
Đợi Tiểu Mẫn bước vào, Trần Tuấn Long thấy cô không thắt dây an toàn, khẽ lắc đầu, vườn người qua kéo dây an toàn, thắt chặt lại cho cô. Lúc thực hiện những động tác này, tự nhiên có tiếp xúc vài chỗ trên cơ thể Tiểu Mẫn, xong xuôi Trần Tuấn Long nói rất nghiêm nghị:
- Tiểu Mẫn, lát nữa phải ngồi yên đó, nếu chịu không nổi có muốn ói thì cũng đừng có ói trong xe!
Sau đó cũng chẳng nói thêm gì.
Vừa rồi Tiểu Mẫn còn đang cảm nhận sự chăm sóc ân cần của Trần Tuấn Long, nhìn hắn cẩn thận thắt dây an toàn cho mình, bất chợt thầm cảm động, bây giờ nghe Trần Tuấn Long nói như vậy, liền bật cười khì khì.
- Long ca, yên tâm đi, em sẽ không vô dụng như vậy đâu.
Cô vỗ ngực đảm bảo.
Trần Tuấn Long lại lắc đầu cười, làm ra vẻ tùy cô vậy, sau đó rút ra một xấp tiền mệnh giá mười tệ từ trong túi ra, đặt dưới lọ nước hoa, nhìn bộ dạng nghi hoặc của Tiểu Mẫn, thế là nói:
- Đợt lát nữa mua vé thu phí cho anh.
- Ồ.
Tiểu Mẫn vui vẻ đồng ý.
- Rõ!
Còn làm động tác tay OK với Trần Tuấn Long.
Cuộc đua sắp bắt đầu rồi, trọng tài đứng phía trước vung cờ, chiếc Viper của Cọp Dữ đã phát ra tiếng "vù vù", hắn sát lại cửa sổ xe, giơ ngón tay cái ra, chỉ xuống dưới mấy cái với Trần Tuấn Long, ý là ngươi thua chắc rồi. Trần Tuấn Long cũng khoát dưới cửa sổ, đưa thẳng ngón giữa ra vạch một đường với Cọp Dữ, ý là hai năm rõ mười. Cọp Dữ ngược lại bị hắn làm cho tức điên, giận dữ trừng mắt nhìn Trần Tuấn Long, ra sức đạp ga, chỉ đợi trọng tài đưa ra hiệu lệnh.
Theo lá cờ tung bay trong tay trọng tài, cuộc đua chính thức bắt đầu, xe của Cọp Dữ nhanh như chớp đã chạy như bão tố, chiếc Chevrolet của Trần Tuấn Long cũng nối tiếp theo sau đó.
Từ bốn vòng lên năm vòng, trên đường có rất nhiều lối rẽ, xe cộ cũng rất nhiều. Cuộc đua xe lần này không chọn nửa đêm để tiến hành, chính là để suy xét đến kỹ thuật của xạ thủ đua xe. Cọp Dữ lúc đầu còn không dám tăng tốc, nhưng tốc độ lúc này của hắn cũng xem là rất nhanh rồi, chỉ thấy hắn lái chiếc Viper chạy lướt qua dòng người một cách linh động, hắn lúc này dương dương tự đắc, kĩ thuật mới là quan trọng nhất, lúc nãy Đông ca của bang Thái Tử lúc cao tốc, trên đoạn đường bình thường đã kéo dài thời gian mới bị hắn hạ gục.
Con đường trước mặt là đèn đỏ, Cọp Dữ thắng mạnh phanh xe, gần như đứng sựng lại, mẹ kiếp, thật xui xẻo, hắn chửi thầm. Đúng lúc này, chiếc Chevrolet của Trần Tuấn Long xuất hiện giống như âm hồn, dừng bên cạnh hắn, cô gái trên xe sát lại cửa sổ không ngừng làm mặt quỷ với Cọp Dữ.
Lửa giận trong lòng của Cọp Dữ càng mạnh thêm, lúc này còn không thả lỏng tốc độ thì chiếc Chevrolet của Trần Tuấn Long theo sát là điều hiển nhiên, lát nữa nhất định phải bỏ rơi hắn mới được, Cọp Dữ thầm nghĩ, chân lại bắt đầu đạp ga động cơ.
Trần Tuấn Long nhìn thấy Cọp Dữ có vẻ kinh hoàng, đấu với người thế này, không đánh cũng thắng, hắn lắc lắc đầu, sau đó nhấn mạnh ga, chiếc Chevrolet giống như con báo chạy lập tức xông lên.
Phía trước vẫn là đèn đỏ, Cọp Dữ nhất thời trơ ra, thì ra vừa rồi Trần Tuấn Long nắm được khe hở của dòng người qua lại, trực tiếp lao ra vượt đèn đỏ!
Bị Trần Tuấn Long đột nhiên công kích bất ngờ đến tối tăm mặt mũi, Cọp Dữ nhận thức được đã nới lỏng khoảng cách, cũng đã phóng ra. Nhưng đã muộn rồi, Trần Tuấn Long lúc nãy đã lướt qua con đường như gió, thì ra dòng xe đang đi bình thường đột nhiên bị chiếc Chevrolet xông ra làm cho thế trận loạn lạc, bảy tám chiếc xe kẹt giữa ngã tư, có hai chiếc xe đi ngược chiều còn "hôn" nhau nữa.
Sau khi chiếc Viper lăn bánh từ đằng sau trườn tới vừa đúng sa vào vòng vây dòng xe cộ, bị kẹt ở trong. Có tài xế thò đầu ra chửi Cọp Dữ, mặt Cọp Dữ đanh như thép không nói gì, đạp phanh xe, nới lỏng khoảng cách, giữ chặt tay lái, lùi ra khỏi vòng bao vây, hiện trường là một vùng hỗn loạn, Cọp Dữ cũng không thèm quan tâm, bắt được khe hở bên trái, xông thẳng qua, chỉ còn lại tiếng chửi bới của các tài xế.
Chiếc Chevrolet của Trần Tuấn Long đã mất dạng từ lâu, Cọp Dữ giận dữ đuổi theo, nhưng mãi vẫn không phát hiện ra bóng dáng chiếc xe Chevrolet đâu cả, xe hắn chạy đi đâu rồi, Cọp Dữ ngạc nhiên.
- Yeah! Long ca thật cừ!
Tiểu Mẫn quơ quơ tay, vố như thần lúc nãy của Trần Tuấn Long đã nhẫn tâm bỏ rơi Cọp Dữ lại ở đằng sau, ngay cả đèn đỏ cũng dám vượt, Tiểu Mẫn phát hiện mình càng ngày càng thích tân lão đại này rồi. Bất cứ việc gì cũng không theo quy tắc, giống như ngựa thần lướt gió tung mây, điểm này rất giống với cô, Tiểu Mẫn bất giác nghiêng mắt nhìn Trần Tuấn Long.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!