Chương 19: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

- Long ca, chúng ta đã hẹn đấu với bang Tây Đầu tối nay chưa, thật là kịch tính, em cũng muốn đi!

Tiểu Mẫn xông vào ghế lô hét lên.

- Tiểu Mẫn, đừng ồn ào nữa, Long ca đang bàn chuyện với bọn chị.

Tiểu Vũ đáp, trong ghế lô là chị Anh và Tiểu Vũ, Trần Tuấn Long trước lúc xuất phát dặn dò bọn họ một số chi tiết cần chú ý, tối nay hắn định đơn độc đi gặp Cọp Dữ với bang Tây Đầu của hắn.

- Dẹp, có gì cần bàn chứ.

Tiểu Mẫn bĩu môi nói.

Tuy giờ Trần Tuấn Long đã là lão đại của Bang Phi Phụng rồi, tiểu Mẫn lại vẫn được nuông chiều như vậy, tuy cô rất phục Trần Tuấn Long, nhưng còn xa mới đến mức kính nể.

Mấy ngày nay Trần Tuấn Long cũng đã hiểu được tình hình của Bang Phi Phụng. Tình hình của Tiểu Mẫn trong bang thuộc loại đặc biệt. Thứ nhất, cô là con gái của tỉ muội Kim Lan rất tốt của chị Lan, chị Lan vẫn luôn chăm sóc cho cô, không ngờ khi cô học cấp ba đã phải lòng một nam sinh học cùng có chút lừa tình, người đó sau khi giở trò với cô, cô quá tức giận, vì muốn trả thù, cô ra ngoài xã hội lăn lộn với đại ca của một băng nhóm lưu manh.

Lúc đó chị Lan vì bận chuyện trong bang, những việc xảy ra ở trường học không hề hay biết, lúc phát hiện ra có gì đó không ổn, tiểu Mẫn như vò đã mẻ lại sứt, trở thành một phi nữ lăn lộn phóng đãng trong xã hội. Đây cũng là một vấn đề trong chế độ giáo dục ở xã hội này, đặc biệt là những đứa trẻ trong gia đình mồ côi, những việc như thế này đều phát sinh mỗi ngày. Sau khi chị Lan biết được đương nhiên là rất tức giận, chị không muốn Tiểu Mẫn tiếp tục lăn lộn phóng đãng như vậy nữa, tiểu Mẫn lại khóc rống làm rùm ben cả lên, nói bạn học ở trường đều chế nhạo cô, nói cô là con gái của kĩ nữ. Không còn cách nào, sau khi Tiểu Mẫn bỏ học liền theo chị Lan từ đó.

Hay thay đổi, kiêu ngạo, phản nghịch, quá xúc động là toàn bộ tính cách của cô. Tiểu Mẫn thường chạy ra ngoài gây sự, cô rất đẹp, lại trẻ trung hoạt bát, thường xuất hiện bên cạnh chị Lan, người khác đều nhầm tưởng cô là tên đứng đầu của chị Lan, mà Tiểu Mẫn lúc đó cũng không biết tự ái, yêu thích gì cả, học theo các chị em khác chọc ghẹo khách trong vùng, dần dần, cái tiếng tăm của "công chúa bách biến" cũng đã lan rộng.

Cứ như vậy, chị Lan cũng hết cách với Tiểu Mẫn vì đã quen với việc được nuông chiều rồi.

Nhưng Trần Tuấn Long đã không để cô quen với việc đó, lúc hắn bàn chuyện tuyệt đối không cho người khác đến làm phiền, làm lão đại phải có uy nghiêm của lão đại. Nhìn Trần Tuấn Long căng mặt ra, cùng với mấy lời khuyên của Tiểu Vũ, Tiểu Mẫn mới hậm hực bỏ đi.

Trần Tuấn Long thắt chặt dây an toàn rồi mới lái xe ra khỏi bãi đổ xe dưới tầng hầm, đến cổng có một bóng dáng đỏ chóe lướt tới chặn xe lại.

Một tiếng "két...", Trần Tuấn Long vội nắm chặt tay lái, đạp mạnh phanh xe mới không tông vào người đó, chỉ nhìn thấy cái bóng lướt tới, mở cửa xe ngồi vào.

- Long ca.

Tiểu Mẫn nở nụ cười tươi rói trên mặt kéo kéo tay của Trần Tuấn Long.

- Cho em đi cùng anh được không?

Thì ra là Tiểu Mẫn, sau khi cô bị đuổi ra ngoài vẫn chưa hết hy vọng, cứ đứng mãi ở đây đợi Trần Tuấn Long. Ngón tay của Trần Tuấn Long không ngừng gõ gõ trên tay lái, không thể vì thế mà bị khuấy động. Tối nay Tiểu Mẫn mặc áo da màu đỏ chóe, váy siêu ngắn, chân mang đôi giày cao gót kiểu mới ra, đôi chân thẳng mượt mang tất màu da, tóc nhộm đỏ đỏ xanh xanh, còn đeo đôi bông tai rất khoa trương, một mẫu ăn mặc của phi nữ tiền vệ, nhưng áo da quá chật, hiện rõ thân hình sáng long lanh, lồi lõm đều đặn, rất bốc lửa.

Thấy Trần Tuấn Long không thèm để ý tới, Tiểu Mẫn cũng không nhụt chí. Nũng nịu nói:

- Long ca, người ta chưa từng thấy qua cảnh tượng lớn như vậy, muốn đi cùng anh học hỏi kinh nghiệm, anh dẫn em đi với.

Nói xong không ngừng lắc cánh tay của Trần Tuấn Long.

Trần Tuấn Long ngừng gõ tay lái, lạnh lùng quay lại nhìn Tiểu Mẫn, Tiểu Mẫn liều lĩnh chớp chớp mắt, mặt cười tươi rói. Liền sau đó Trần Tuấn Long cũng không nói gì, khởi động xe chạy đi.

- Yeah! Long ca thật tốt!

Tiểu Mẫn phấn khích quơ đôi tay múa múa, rất vui, xem ra Trần Tuấn Long đã đồng ý dẫn cô theo rồi.

Vẫn chưa đến địa điểm đã hẹn, cả chặng đường Tiểu Mẫn cứ quay qua quay lại trong xe, sờ cái này, đập cái kia. Còn mở cả đĩa CD, có điều bài hát vang lên chỉ mỗi bài "That Place In Your Heart" mà Trần Tuấn Long thích nghe, đây là bài hát tiếng Anh, Tiểu Mẫn không hề khoái tí nào cả, không ngừng ấn nút tới, lúc cô định lục tung hộp vật dụng tìm đĩa CD khác, Trần Tuấn Long không nhịn nỗi cuối cùng đành lên tiếng:

- Em có thể ngoan ngoãn ngồi yên cho anh không hả!

Ngữ khí của Trần Tuấn Long rất không khách khí, nhưng Tiểu Mẫn không hề sợ, lè lưỡi rồi mới mỉm cười ngồi yên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!