Chương 17: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Trầm Chỉ Tinh thắt dây an toàn xong, cẩn thận nhìn chiếc xe của Trần Tuấn Long. Bên trong xe bố trí thực an toàn, phía bên phải còn treo một cái hình Snoopy đáng yêu, nước hoa là mùi hoa nhài thơm ngát, làm cho người ta cảm giác phi thường thích ý. Mà âm nhạc trên xe là bản nhạc rất tự nhiên, Trầm Chỉ Tinh cẩn thận nghe một chút, sau đó quay đầu nói với Trần Tuấn Long.

- Không nghĩ tới anh cũng thích Leslie Dowdall hát "That Place In Your Heart", cô ấy hát thật là hay.

Trần Tuấn Long đang từ từ lái xe, đi ra đại lộ. Nghe Trầm Chỉ Tinh nói như vậy vừa, nhất thời có chút kinh ngạc:

- Thật không, cô cũng biết Leslie Dowdall hát bài này?

Theo sau Trần Tuấn Long khẽ cười nói:

- Ngồi cẩn thận, chúng ta xuất phát.

Không đợi Trầm Chỉ Tinh kịp phản ứng, Trần Tuấn Long đã lái xe, xoát một chút đồng hồ tốc độ nhanh đến kinh người. Trần Tuấn Long quay đầu lại, mỉm cười nói:

- Cô muốn đến nhanh, khả năng sẽ có rung xóc.

Động cơ siêu mạnh của chiếc Chervolet đã có chỗ phát huy, nháy mắt tăng tốc độ làm cho Chevrolet ở quốc lộ liền vượt qua một chiếc Mercedes

-Benz. Trần Tuấn Long kỹ thuật lái tốt lắm, có thể bảo trì tốc độ xe. Nhìn cảnh vật không ngừng rút lui, Trầm Chỉ Tinh cầm chặt tay vịn bên trong xe, Trần Tuấn Long quả thực là chạy như bay.

- Đến bảo tôi nhé!

Trần Tuấn Long vẫn với nụ cười đó. Nhưng lại nói với Trầm Chỉ Tinh, đây chính là cái kích thích không nhỏ. Cũng may rất nhanh đến lối vào tiểu khu Giai Đăng, Trầm Chỉ Tinh vội vàng hướng bên phải chỉa chỉa, ý bảo là ở nơi đó, Trần Tuấn Long rẽ xe vào, đi tới cửa tiểu khu Giai Đăng, tốc độ xe lúc này mới chậm lại.

Khẩn trương Trầm Chỉ Tinh cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, chỉ điểm Trần Tuấn Long hướng đi ra, cuối cùng đứng ở cửa nhất đống lâu. Trần Tuấn Long xao xao trên xe đồng hồ điện tử, nói với Trầm Chỉ Tinh:

- Tôi đã nói rồi, cô sẽ không muộn, này nhé, còn 5 phút!

Giờ là 7: 10 phút, từ Đại học Bắc Kinh lại đây cần nửa giờ lái xe, không nghĩ tới Trần Tuấn Long chỉ 8 phút liền chạy tới, Trầm Chỉ Tinh đều có điểm không thể tin được, vừa rồi chính mình là ngồi ở trong xe bay đến .

Trong xe vẫn vang lên bài That Place In Your Heart", hai người yên lặng một hồi, Trần Tuấn Long mắt nhìn phía trươc, không có quay đầu, nhẹ giọng hỏi:

- Cô thích bài này ở chỗ nào?

Trầm Chỉ Tinh suy nghĩ một chút, sau đó nói:

- Tôi thích loại này nhu tình phát ra từ nội tâm, làm cho người tôi có một cảm giác bình thản. Nếu một người việc gì sai, cảm thấy khiếm cứu trong lời nói, nghe bài hát này sẽ có cảm giác được cứu rỗi.

Trầm Chỉ Tinh cũng không hiểu được vì cái gì chính mình đã nói với Trần Tuấn Long cái cảm thụ đó, cô quay đầu nhìn Trần Tuấn Long, giờ phút này Trần Tuấn Long vẻ mặt bình tĩnh, nhìn phía trước, hắn nhíu mày nói:

- Cứu rỗi, vậy sao?

Trong giọng nói lộ ra vẻ chế giễu.

Trầm Chỉ Tinh không có trả lời, hai người lắng nghe giọng ca thiên sứ hát, cuối cùng Trầm Chỉ Tinh tháo dây an toàn, nhẹ nhàng nói với Trần Tuấn Long:

- Cám ơn anh đưa tôi đến đây.

Trần Tuấn Long nhún nhún vai, tùy ý nói:

- Việc nhỏ thôi mà.

Sau đó quay đầu lại nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!