Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Tiểu Vũ mở cửa xe, mọi chuyện phát sinh quá nhanh, đến nỗi cô không thể tin được đây là thật sự. Trần Tuấn Long không hề trì hoãn chọn đánh bại Nam Lang Bang, mà bọn họ lão đại Nam Lang liền phải quỳ lạy xin tha.
Nhìn mấy cô gái xuống xe, Trần Tuấn Long quay đầu cười cười với các cô. Tiểu Mẫn đối với mấy tên nằm trên mặt đất không lưu tình chút nào, lúc đi qua còn giơ chân đạp thêm, bọn chúng lại hô đau liên tục.
Lúc này dáng vẻ độc ác của Nam Lang đã không còn, ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất. Trần Tuấn Long đi tới Tiểu Vũ nói:
- Tiểu Vũ, xem ra, hiện tại chúng ta thảo luận Phi Phượng Bang các cô như thế nào tiếp thu Nam Lang Bang còn thực tế một ít. Ha ha.
Tiểu Vũ cũng hiểu được ý Trần Tuấn Long quay đầu nhìn Nam Lang, lạnh lùng nói.
- Mày nói gì đi chứ Nam Lang lão đại?
Nam Lang thân thể lạnh run, không dám ngẩng đầu nhìn Trần Tuấn Long bọn họ liếc mắt một cái. Chỉ nghe Trần Tuấn Long lãnh đạm nói.
- Nam Lang, hiện tại cho mày hai con đường đi, một, tao chém đứt hai chân của mày, cho mày cả đời làm tàn phế; hai, mày phải bồi thường tổn thất cho Phi Phượng Bang, Nam Lang Bang nhập vào Phi Phượng Bang, nghe theo Phi Phượng Bang sai phái. Hai con đường mày chọn một cái đi?
Trần Tuấn Long thanh âm lạnh lùng, nhưng đưa ra điều kiện lại làm cho hắn không thể lựa chọn.
Nam Lang thế này mới dám thoáng ngẩng đầu, run giọng nói:
- Tôi... Tôi chọn cái thứ hai.
Trần Tuấn Long nở nụ cười, dùng sức vuốt đầu của hắn:
- Mày thức thời đấy, vậy mày dùng cái gì để cam đoan?
Đúng vậy, đã lăn lộn trong giang hồ, cũng không phải đứa ngốc, ai tin tưởng Nam Lang không đầu hứa hẹn. Bọn họ không phải muốn làm điệu chính mình đi. Nam Lang cầu xin nói.
- Tôi... Tôi không dám nữa, tổn thất của Phi Phượng Bang, tôi đều nguyện ý bồi thường, chỉ cầu anh buông tha mạng nhỏ này của tôi.
Trần Tuấn Long quay đầu lại hỏi Tiểu Vũ:
- Tiểu Vũ nói xem trên thế giới này có chuyện tốt như vậy không?
Tiểu Vũ còn không có trả lời, bên cạnh Tiểu Mẫn xì một tiếng cười chế nhạo:
- Đúng vậy, làm gì có chuyện tốt như thế!
Trần Tuấn Long quay đầu cười cười với Nam Lang đang quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, bất quá hắn cười lạnh lại làm cho Nam Lang cảm thấy toàn thân lạnh cả người.
- Tao có một biện pháp.
Trần Tuấn Long nói.
- Mày mở mồm ra.
Nam Lang theo lời há mồm, một viên viên thuốc màu trắng bị Trần Tuấn Long nhét vào trong miệng của hắn, Trần Tuấn Long dùng sức sờ hắn cổ, rầm một tiếng, viên thuốc bị hắn nuốt đến trong bụng. Trần Tuấn Long đưa lỗ tai đi qua, nhẹ nhàng nói:
- Tao cho mày ăn là thuốc độc Phổ la tư cơ của Nga, không thể nói chỉ có thể ngậm mồm. Trong vòng 3 ngày, mày mang đến 500 vạn, coi như bồi thường Phi Phượng Bang , liền có giải dược, xem mày có thể không làm được.
Sau đó Trần Tuấn Long đứng lên, nhìn quanh bốn phía, khắp nơi đều là Nam Lang Bang bị thương thủ hạ.
- Gọi điện thoại kêu xe cứu thương đi. Nhớ kỹ, chỉ có ba ngày, chính mày tự giải quyết cho tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!