Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Trần Tuấn Long cũng lắp bắp kinh hãi, ngẩng đầu vừa thấy, người trước mặt mình chẳng phải là Tiểu Vũ xinh đẹp đáng yêu đó sao.
Hai người đều ngây ngẩn cả người.
- Vũ tỷ, Lan tỷ lên đây à
Trong phòng còn có một cô gái, chỉ thấy cô một bên cắn quả táo, vừa đi lại đây.
- A, Lan tỷ, chị có sao không?
Cô gái kia phát hiện quần áo Lan tỷ lộn xộn. Tiểu Vũ cũng sửng sốt phát hiện Lan tỷ, không biết Trần Tuấn Long vì cái gì lại xuất hiện ở trong này, vội vàng giúp đỡ Lan tỷ vào nhà. Lan tỷ khửu tay bị thương, da bị cứa chảy chút máu, nhưng giờ đã ngừng chảy. Trong phòng Tiểu Vũ cùng cô gái kia luống cuống tôiy chân lấy hộp cấp cứu đến băng bó cho Lan tỷ..
Trần Tuấn Long đứng đó có chút xấu hổ, cô gái kia cùng Tiểu Vũ thỉnh thoảng nhìn trộm hắn, hắn tự nhiên nhớ rõ, hai vị mỹ nữ trước mắt chính là đêm đó trải qua đêm xuân một lần hai cô gái. Lan tỷ tuy không hỏi, nhưng là hứng thú quan sát biểu tình của mấy người.
Các cô cuối cùng cũng băng bó xong cho Lan tỷ, Lan tỷ vào trong phòng khác, thay một thân xiêm y đi ra.
- Tốt lắm, đêm nay có chút chuyện, nhưng ít nhiều có a Long hỗ trợ, tôi thật sự cám ơn cậu.
Lan tỷ ý cười dạt dào, nhìn Tiểu Vũ cùng Tiểu Thanh, cô tự nhiên hiểu được Trần Tuấn Long cùng các cô quan hệ. Lan tỷ là dựa vào chuyện này kiếm cơm, còn có cái gì có thể qua mắt được cô..
- Không có gì, chỉ là lao động một chút mà thôi.
Trần Tuấn Long nói.
- Lan tỷ, hiện tại không có việc gì, tôi cũng cáo từ.
Trần Tuấn Long thầm nghĩ rời đi. Nhưng Lan tỷ lại kéo hắn lại.
- Này, gấp cái gì, ngồi ở đây, tôi nghĩ cậu cùng Tiểu Vũ cũng quen biết, ăn táo đi, mọi người từ từ nói chuyện cũng tốt.
Lan tỷ cậy già lên mặt.
Trần Tuấn Long bất đắc dĩ lại ngồi xuống, một bên Tiểu Thanh đã sớm gọt một quả táo đặt trong cái đĩa, mấy cây tăm cắm ở trên.
- Long ca, cám ơn anh đã cứu Lan tỷ.
Vừa rồi Tiểu Vũ ở phòng trong, Lan tỷ đã nói tóm tắt chuyện Trần Tuấn Long, cũng vụng trộm hỏi quan hệ của Tiểu Thanh, cho nên hiện tại Lan tỷ biết nên nói như thế nào.
- Tôi nói, chỉ là lao động một chút mà thôi.
Trần Tuấn Long không quan tâm chuyện ân huệ, làm cho Lan tỷ nhìn thấy âm thầm gật đầu. Mấy người hàn huyên một hồi, lúc này, chuông cửa vang, Tiểu Thanh đi mở cửa, cô gái ở vũ trường lúc nãy tiến vào, mặt sau đi theo là một người to con.
Lan tỷ, chị... chị có sao không?
Thấy Lan tỷ bị thương, cô gái kinh hô. Lan tỷ nhướng mày, trầm giọng nói.
- Còn không phải do ngươi gây họa.
Cô gái ánh mắt chuyển động, cắn răng.
- Có phải hay không bọn vương bát đản đó, tôi đi thu thập bọn họ!
Nói xong liền xoay người rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!