Chương 11: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Mấy ngày gần đây Dương Hân và Quách Uyển Tây đều rất buồn, thái độ hòa hoãn như gần như xa của Trần Tuấn Long đối với 2 cô gái thực sự khiến cho cả 2 rất đau đầu, mâu thuẫn giữa 2 cô gái ngày càng tăng, khó ở chỗ là 2 cô lại ở chung 1 phòng, nhìn nhau thấy rất không thuận mắt.

Nhưng điều thật sự đáng buồn đó là cả 2 đều rớt danh hiệu hoa khôi của trường. Cạnh tranh năm nay quả là khốc liệt. Châu Tư Mai của khoa nghệ thuật giành được danh hiệu hoa khôi 1 cách bất ngờ. Từ sau đêm hội đón tân sinh viên, Châu Tư Mai đã trở thành người tình trong mộng của nam sinh đại học Bắc Kinh, hình tượng hiền lành ngọt ngào của cô sớm đã in đậm dấu ấn trong lòng người. 1 tháng gần đây nhận được vô số thư tình của nam sinh, có thể nói là danh hiệu hoa khôi đại học Bắc Kinh này quả là không sai chút nào. Vị trí thứ 2 thuộc về Tạ Ninh Vi của khoa ngoại ngữ, Dương Hân và Quách Uyển Tây biết đối thủ này, cô gái này đến từ miền sông nước Giang Nam, nhìn thế nào thì cũng thấy tự bản thân cô mang một khí chất thanh nhã thoát tục. Bọn Dương Hân thua cũng tâm phục khẩu phục.

Diệp Bội Lâm của khoa lịch sử chiếm vị trí thứ 3, cô gái này cũng rất được lòng người, Diệp Bội Lâm đến từ Quế Lâm Quảng Tây, cô gái đến từ miền sơn cước này xinh đẹp khôn nhường, mái tóc đen óng mượt mà dài đến thắt lưng chắc chắn chính là nguyên nhân tuyệt đối giúp cô đăng bảng. Thậm chí nghe nói đã có công ty quảng cáo mời cô đóng quảng cáo dầu gội đầu rồi nữa.

Xếp thứ 4 là Thẩm Tiểu Huệ của khoa ngoại ngữ. Tiểu Huệ là người Bắc Kinh, lí do đăng bảng có 3 lí do. Thứ nhất, ông nội cô là thư kí của thị trưởng Bắc Kinh. Thứ 2, cô là người đậu thủ khoa kì thi tốt nghiệp phổ thông ở Bắc Kinh, được tuyển thẳng vào đại học Bắc Kinh. Thứ ba, Thẩm Tiểu Huệ vô cùng xinh đẹp, và lí do cuối cùng chính là lí do chủ yếu.

Đăng bảng cuối cùng, cũng là người gây ra nhiều tranh cãi nhất, chính là Thẩm Chỉ Thanh đến tưh Nam Kinh. Thẩm Chỉ Thanh thân hình nhỏ nhắn, tương phản với Dương Hân và Quách Uyển Tây, đôi mắt sinh động biết nói, bất cứ ai gặp cô cũng đều thấy yêu mến mà không cần lí do, thêm nữa cô lại có thân phận bình dân thế nên lại càng có nhiều người theo đuổi.

Đúng thế, so sánh với những người khác thì cô không có cái kiều diễm của số 1 Châu Tư Mai, không có vẻ thanh thoát của Tạ Ninh Vi, không có cái đẹp thuần khiết của Diệp Bội Lâm, càng không có thân phận như Thẩm Tiểu Huệ, nhưng cô lại chính là người được yêu mến nhiều nhất, là người khiến người khác động lòng nhất. Việc cô đăng bảng mặc dù có dẫn đến tranh cãi, nhưng nếu đem so với những người rớt bảng như Dương Hân khoa Triết, Quách Uyển Tây khoa lịch sử, Ngô Viên Viên khoa kế toán mà nói thì điều này đã không còn quan trọng nữa rồi, điều quan trọng là cô đã được chọn, đã đăng bảng.

Thế nên Dương Hân và Quách Uyển Tây đều có phần buồn rầu, đối với bọn họ mà nối, việc có đăng bảng hay không đã là cuộc cạnh tranh ngầm giữa 2 người, họ thất bại rồi, hãy còn may là cả 2 người đều thất bại.

Kiểu bình chọn vô vị này đối với Trần Tuấn Long mà nói thì chỉ là chuyện nhảm nhí lúc trà dư tửu hậu mà thôi, hắn dồn hết sức lực và sự quan tâm cho cuộc cạnh tranh ngày mai kìa. Mấy ngày nay hắn cùng Dương Hiểu Nhân thảo luận, phân tích, đánh giá các đối thủ cạnh tranh. Lần cạnh tranh này số lượng doanh nghiệp tham gia rất đông, đã co không ít người đánh hơi được miếng thịt béo này, ngoài 10% mặt bằng chừa lại cho công nhân viên chức trong trường ra, còn lại 90% toàn bộ đều được đem cho thuê.

Số vốn đầu tư của đại học Bắc Kinh vào dự án này chỉ có 2000 vạn, tuy nhiên do vị trí địa lí quan trọng, thế nên con số thu hồi mong muốn chắc chắn vượt xa con sô 2000 vạn. Đối với vấn đề này thì lãnh đạo trườn rất có niềm tin.

Ngoài mấy tập đoàn lớn từ bên ngoài đến thì những công ty do sinh viên trong trường thành lập cũng không ít, chỉ có điều đều không có quy mô gì cả, mọi người tập hợp lại chẳng qua là muốn thuê được vài mặt bằng nhỏ mà thôi, nên mới lập nên những liên doanh cổ phần kiểu đó, lại thêm có hỗ trợ từ phía nhà trường, công ty của những sinh viên cũng có chút thực lực, chuẩn bị quyết đấu 1 trận.

Có điều công ty sinh viên duy nhất khiến Trần Tuấn Long phải chú ý là công ty Minh Đại do hội trưởng hội sinh viên Tiêu Nhược Minh đứng đầu. Qua điều tra thông tin cho thấy, công ty Minh Đại này do 1 số sinh viên có gia thế cùng xuất vốn, trong đó Tiêu Nhược Minh có 35% cổ phần, thực lực của công ty này rất mạnh, nghe nói đã nhận được sự ủng hộ bằng miệng của hiệu trưởng Hứa Long Trí, công ty của họ chuẩn bị tham gia vào cuộc cạnh tranh giành siêu thị sinh viên, khí thế rất lớn.

Đối với cuộc đấu ngày mai, Trần Tuấn Long chỉ nói với Dương Hiểu Nhân 4 chữ:

- Không được thất bại.

Tập đoàn Dương Quang do bọn họ thành lập đã hoàn thành 1 loạt điều tra nghiên cứu sách lược, Dương Hiểu Minh lấy thân phận công ty sinh viên tham gia cạnh tranh, có điều quy mô của công ty đã bị hắn cố ý báo nhỏ lại, 20 vạn, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không phải là ít.

Lúc đầu khi thành lập tập đoàn Dương Quang, Dương Hiểu Nhân có thỉnh thị ý kiến Trần Tuấn Long về tên công ty, Trần Tuấn Long suy ngĩ rồi quyết định chọn cái tên này, theo như hắn nói thì:

- Tập đoàn Dương Quang của chúng ta dám đương đầu với tất cả các thế lực đen tối, bởi vì chúng ta có thực lực tuyệt đối để đối đầu với tất cả các đối thủ trên thương trường.

Nói về thực lực của công ty thì Dương Hiểu Nhân không còn chút hoài nghi nào nữa cả, Trần Tuấn long đã tăng vốn đầu tư lên thêm 2000 vạn nữa, đây chỉ là vì tiêu chuẩn của cuộc cạnh tranh, hàng loạt kế hoạch kinh doanh sau đó còn cần nhiều vốn hơn nữa nhưng điều này dường như không phải là vấn đề đối với Trần Tuấn Long thì phải.

Trần Tuấn long cũng giữ lời đã hứa, cho Dương Hiểu Nhân 5% cổ phần của công ty, thêm 5% nữa để Dương Hiểu Nhân chia cho các nhân viên đã trợ giúp hết sức mình. Đương nhiên, Dương Hiểu Nhân biết rõ, khi mà công ty còn chưa kinh doanh kiếm lời được thì số cổ phần này chẳng thể đổi được thành tiền, thế nên hắn lại càng cố gắng bán sức cho công ty.

- 100 vạn lần 1, 100 vạn lần 2, 100 vạn lần ba, giao dịch hoàn thành.

Theo tiếng đêm của người gõ thước quyết định bán, tập đoàn Dương Quang lại giành thêm được 1 mặt bằng nữa là khu ba

-khu quan trọng nhất. Dương Hiểu Nhân hồi hộp đến mức mồ hôi tuôn đầm đìa, vừa rồi đã đánh bại 1 công ty đến từ bên ngoài.

Lần này công ty chọn hình thức đấu giá công khai, cũng là 1 dạng thưởng thức mới mẻ. Về phía nhà trường mà nói, đương nhiên hi vọng số tiền thu về được càng nhiều càng tốt. Vì thế trong lúc bán đấu giá, bọn họ cũng tận hết tâm sức. Thời gian thuê mặt bằng được chia thành 3 năm, 5 năm và 10 năm. Đương nhiên thời gian thuê càng dài thì tiền thuê càng được ưu đãi, tuy nhiên tiền phí xuất ra 1 lần cũng càng cao.

Đa số các công ty của sinh viên chỉ chú ý đến những hợp đồng thuê 3 năm mà thôi, trọng điểm cạnh tranh của họ cũng nằm ở đây. Đương nhiên rồi, góc nhìn của sinh viên không giống nhau, thế nên cách nhìn đối với lợi ích thu được trong tương lai cũng không giống nhau.

Trần Tuấn long đối với phương thức đấu giá này đương nhiên đống ý cả 2 tay 2 chân rồi. Lúc đầu, suy nghĩ của Dương Hiểu Nhân cũng giống như các sinh viên khác, chỉ chú ý đến những hợp đồng từ 3 đến 5 năm. Có điều Trần Tuấn Long đã nhanh chóng thay đổi suy nghĩ của hắn, đối với Trần Tuấn Long mà nói tiền không phải là vấn đề, thậm chí quy mô đầu tư kiểu này chẳng qua là giết gà bằng dao mổ trâu mà thôi.

- 10 năm, chỉ có thời gian thuê 10 năm ổn định thì tiền lời mà chúng ta thu về được mới được đảm bảo.

Khi đó, Trần Tuấn Long đã giải thích với Dương Hiểu Nhân như thế.

Cuộc đấu giá lúc này mới đi đến cao trào, thực hiện mà tập đoàn Dương Quang biểu hiện ra đã khiến cho tất cả các đối thủ đều phải kiêng dè, lo đi tìm hiểu tình hình của bọn Trần Tuấn Long. Trần Tuấn Long ngồi bên cạnh Dương Hiểu Nhân, hôm nay công ty do 2 người bọn họ đi tranh đấu. Một số quyết định tại hiện trường cần có sự đồng ý của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!