Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
"Ta đã không còn là sát thủ. Cho nên.... ta thuộc về ánh mặt trời!"
- Trần Tuấn Long.
Giữa trưa, mười ba giờ một khắc, Trần Tuấn Long lẳng lặng kéo một cái vali hành lý không lớn lắm, đi theo dòng người đứng vào trạm đỗ xe phía Tây thành phố Bắc Kinh. Bên ngoài ánh mặt trời khốc liệt, nhưng Trần Tuấn Long lại ngước lên nhìn trời, nhìn thẳng vào ánh nắng chói chang đó. Một hồi lâu sau, một giọt nước mắt trong veo từ từ rơi xuống từ mắt hắn, chậm rãi rơi trên gương mặt của hắn, cho tới khi bốc hơi hết.
- Thất Thất, anh đã đến Bắc Kinh. Anh đã hứa với em, anh sẽ sống cho thật tốt!
Cậu là người Quảng Đông?
Lương Tố Khanh lật xem hồ sơ nhập học, cau mày nói:
- Trần Tuấn Long, tình hình gia đình để trống chưa điền à?
- Tôi là cô nhi.
Trần Tuấn Long bình tĩnh đáp.
- A...
Lương Tố Khanh có chút kinh ngạc, ngẩng đầu lên, lại có chút áy náy nhìn thanh niên có vẻ trầm ổn trước mắt.
- Thật xin lỗi.... tôi....
- Không việc gì đâu,
Trần Tuấn Long nhoẻn miệng cười,
- Xin hỏi còn thủ tục gì chưa làm nữa không?
- A...
Lương Tố Khanh cúi đầu nhìn vào tập hồ sơ nhập học mà Trần Tuấn Long đưa,
- Không... không còn.
Lương Tố Khanh có chút xấu hổ, mỉm cười lắc đầu.
- Ừ, của cậu đây.
Lương Tố Khanh đóng dấu vào hồ sơ xong rồi đưa cho Trần Tuấn Long, sau đó quay đầu gọi:
- Phùng Vũ, cậu đưa cậu này đến Phòng Đào tạo làm thủ tục đi.
Phía sau đó có người thưa lên, sau đó Lương Tố Khanh đứng dậy, đưa tay ra nói với Trần Tuấn Long:
- Chào mừng đến Đại học Bắc Kinh!
- Cảm ơn học tỷ! Thế... tôi đi nhé.
Trần Tuấn Long vẫn mỉm cười thản nhiên, đưa tay qua, nhẹ nhàng bắt tay Lương Tố Khanh.
Lương Tố Khanh gật gật đầu, nhìn Trần Tuấn Long đi theo Phùng Vũ đi làm thủ tục nhập học. Cô lại cúi đầu nhìn sơ yếu lý lịch của Trần Tuấn Long:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!