Tạ Tất An đột nhiên tỏ tình, phản ứng đầu tiên của Phạm Vô Cứu là không thể tin được, nhưng cũng bởi vậy, cảm xúc bành trướng, trong đó xen lẫn bao nhiêu vui mừng hiếu thắng, chỉ có chính anh biết.
Đáng tiếc còn chưa kịp cao hứng, đã bị chân tướng mũi tên tình yêu dội nước lạnh, làm cho tâm tình anh nhảy nhót nhanh chóng bình phục lại.
Anh đem một tia mất mát kia che giấu thật tốt, nhất thời còn không biết làm thế nào để trở về đối mặt với Tạ Tất An trúng mũi tên, dứt khoát quyết định xuống lầu mua bữa sáng trước, trên đường gió thổi cho bình tĩnh lại.
Thức ăn của người phàm đối với quỷ thần không phải là cần thiết để sinh tồn, nhưng lại có thể thỏa mãn d*c v*ng ăn uống của cái bụng rất tốt.
Venus dựa vào khung cửa, lười biếng nhìn Phạm Vô Cứu xuống lầu.
Cupid bay ra khỏi phòng tò mò hỏi: "Ba ơi, tại sao ba phải nói chuyện Bạch Vô Thường trúng tên cho anh ấy biết vậy?"
Như vậy Hắc Vô Thường chẳng phải hiểu lầm Bạch Vô Thường là bởi vì trúng tên mới thích anh, không dám dùng thật tâm đáp lại sao? Nhưng Bạch Vô Thường rõ ràng đã sớm thích anh.
"Bọn họ là người quen cũ, Bạch Vô Thường tính tình đại biến, cho dù ba không nói, Hắc Vô Thường chẳng lẽ nhìn không ra sao? Chính anh ấy ở đó nghi ngờ, càng sẽ giữ khoảng cách.
Cupid con phải biết rằng tình yêu có rất nhiều loại, thầm mến là một trong những loại cẩn thận nhất, không có 100% xác nhận can đảm quyết đánh đến cùng căn bản không dám bước ra khỏi bước đó." Ái thần Venus bắt đầu truyền đạt tri thức tình yêu cho Tiểu Ái Thần, "Hiện tại ba trực tiếp nói rõ Bạch Vô Thường chính là bởi vì trúng tên yêu anh ấy, anh ấy trốn tránh chính là sẽ làm cho Bạch Vô Thường khổ sở, anh ấy khẳng định không nỡ để cho Bạch Vô Thường không vui, ngược lại sẽ giả vờ cùng Bạch Vô Thường yêu đương.
Nếu là thật giả ý còn tốt, nhưng anh ấy lại có một tấm chân tâm."
"Anh ấy tự cho là có thể khống chế tốt thước đo, nhưng thứ tình yêu này, một khi tới gần, nhất định sẽ rơi vào tay giặc, không ai có thể toàn thân trở ra."
Cupid nhấc tay phản đối: "Nhưng Ba ơi, Ba liền từ vị Thần Hy Lạp toàn thân trở ra."
Vị thần của tình yêu và vẻ đẹp được sinh ra bởi h*m m**n tình yêu và vẻ đẹp, phong lưu đa tình, và cũng tàn nhẫn nhất.
Hắn có thể đi phiêu du sung sướng với các vị thần để lây nhiễm tất cả, không dừng lại bất kỳ ai.
Venus không trả lời.
Hắn nhớ tới mảnh biển xanh mênh mông vô tận kia, cùng đôi mắt thâm trầm màu xanh như biển nữa.
Đôi mắt đó đầy hình ảnh phản chiếu hắn, kéo hắn từ núi Thần xuống đáy biển đắm chìm.
Hắn giãy dụa mấy trăm năm, vạch nước ra hít thở không khí trong lành, cũng từng cho rằng mình toàn thân trở ra.
Cho đến khi đôi mắt này xuất hiện trong giấc mơ của hắn bao đêm, hắn phát hiện ra rằng hắn không bao giờ thoát khỏi biển.
Đó là nơi hắn sinh ra, cũng là nơi hắn chôn thân.
Phạm Vô Cứu mua xong bữa sáng trở về, đứng trước cửa phòng ngủ, hít sâu một hơi, ở đáy lòng mặc niệm.
Tĩnh tâm như nước, tĩnh tâm như nước.
Lão Bạch bây giờ là trong mũi tên vàng của tình yêu, không thể coi bất cứ hành vi nào của cậu là thật.
Phạm Vô Cứu xây dựng tâm lý xong, kéo tay cầm mở cửa.
Tạ Tất An đã tỉnh, ngồi xếp bằng trên giường, tóc dài xõa lộn xộn, rũ mắt ngẩn người.
Cánh môi đỏ nhạt mím lại, má hơi phồng lên, bộ dáng lười biếng lại mờ mịt, giống như một bên ngoan ngoãn chờ chủ nhân về nhà, một bên tức chủ nhân trở về muộn.
Phạm Vô Cứu tĩnh tâm như...! Moá, trái tim có bằng phẳng như nước nổi đâu, quả thực như nai con chạy loạn.
Thật là đáng yêu! Quá đáng yêu rồi!! Khi còn sống có thể nhìn thấy biểu tình ngốc nghếch của lão Bạch như thế.
Phải biết rằng Tạ Tất An ngàn năm đều là một bộ dáng bình tĩnh trấn định, phảng phất chưa bao giờ gặp phải vấn đề nan giải.
Mà hiện tại nguyên nhân khiến Tạ Tất An lộ ra biểu tình này chỉ là...! Cậu tỉnh lại không tìm được Phạm Vô Cứu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!