Anh cho rằng năm đó tôi tuẫn nghĩa, kì thật tôi tuẫn tình.
Mỗi chữ của những lời này Phạm Vô Cứu đều có thể lý giải, nhưng ý tứ tổ hợp lại làm cho anh nghe không hiểu.
Câu chữ đi vào tai, nhưng não không thể tiêu hóa.
Tuẫn, tuẫn tình?
Ý em là sao?
Đó có phải là tình yêu mà anh muốn không?
......! Anh căn bản không dám nghĩ.
Phạm Vô Cứu định thần lại, nghiêm túc gật đầu: "Ngày chúng ta kết nghĩa liền thề không cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, nhưng cầu chết cùng năm cùng tháng cùng ngày.
Em tuẫn tình chính là tình huynh đệ, tôi hiểu rõ."
Tạ Tất An nghiêng đầu, đôi mắt sáng vô cùng nghiêm túc nhìn anh.
Một lúc lâu sau, cậu nhẹ nhàng lắc đầu: "Không,
anh không biết."
"Anh đầu gỗ, căn bản không biết tôi tâm duyệt anh ngàn năm."
Phạm Vô Cứu đồng tử rung động, thần kinh đều run rẩy.
Không phải, lão Bạch sao còn cướp lời thoại của anh hả?
Thầm mến một ngàn năm chẳng lẽ không phải là anh sao?
......! Đây là một giấc mơ, chắc chắn là một giấc mơ.
Chỉ có trong giấc mơ, Tạ Tất An mới có thể đáp lại anh.
Giấc mơ này quá thực tế.
Phạm Vô Cứu nhịn không được nghĩ, anh quả thực muốn đắm chìm vào, đời này không muốn tỉnh.
Tạ Tất An đi xuống sofa, chân trần giẫm lên sàn nhà, mái tóc dài như thác nước dốc xuống thắt lưng, tựa như Tiên Tử hạ phàm của Nguyệt Cung.
Cậu chậm rãi đi về phía Phạm Vô Cứu, một tay đặt lên bả vai Phạm Vô Cứu, ánh mắt rực rỡ lưu chuyển nhìn thẳng vào Phạm Vô Cứu.
Bả vai Phạm Vô Cứu giống như bị nóng đến, muốn trốn lại không thoát, chỉ có thể bị ép nhìn về phía Tạ Tất An.
Anh nhìn thấy đáy mắt Tạ Tất An cơ hồ không cách nào đè nén tình cảm, nồng đậm đến mức làm anh kinh ngạc.
Anh trốn tránh dời mắt xuống, lọt vào tầm mắt chính là cánh môi vừa rồi hôn lên môi anh, màu sắc hồng nhuận, lúc mở miệng nói chuyện từng cánh một khép lại.
"Anh em sẽ nhìn anh như vậy sao?" Tạ Tất An đưa tình nhìn anh.
"Sẽ giống như vừa rồi hôn anh sao?" Bàn tay đặt trên vai anh di chuyển xuống.
"Đối với anh không an phận như vậy sao?" Bàn tay dần dần di chuyển đến vị trí dưới thắt lưng.
Không khí trong phòng dần dần sốt ruột, bầu không khí trở nên nóng bỏng và mờ ám.
Hô hấp Phạm Vô Cứu chợt nặng vài phần, ánh mắt trầm xuống, nắm chặt cổ tay Tạ Tất An, ngưng kết bầu không khí sắp mất khống chế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!