Chương 5: Điều Kiện

Đường phố sáu giờ sáng vẫn không có người, bên cạnh trạm xe buýt có vài nhân viên văn phòng chờ xe buýt.

Học sinh đeo cặp sách chen chúc trước quầy ăn sáng, nhận bánh bao sữa đậu nành chuẩn bị đi học.

Đêm qua trời mưa mặt đất đã khô, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, là một ngày nắng.

Khác với sự náo nhiệt tối hôm qua, quán bar Yên Lạc cửa lớn lúc này đóng chặt, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, quạnh quẽ cực kỳ.

Phàm là địa bàn mang theo hai chữ "Yên Lạc" đều có kết giới do Diêm Vương tự mình thiết lập, thời gian đóng cửa ai cũng đừng hòng dùng pháp lực xuyên tường vào bên trong, phi thường an toàn bảo đảm.

Ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng phải bị ngăn ở ngoài cửa.

Phạm Vô Cứu trực tiếp lấy điện thoại di động ra gọi điện: "Mạnh Bà, tỉnh ngủ chưa? Xuống mở cửa."

Bà chủ ở đây chính là Mạnh Bà được Diêm Vương phái đến quản lý quán bar, tên khuê mật là Mạnh Vãn, là một cô nương bề ngoài rất trẻ trung thanh tú.

Nhưng tất cả mọi người đều quen gọi cô là Mạnh Bà, lời đồn mới truyền thành một bà lão.

Mạnh Vãn nhiều lần cố gắng bác bỏ tin đồn, cũng không thể đảo ngược được hình tượng đã ăn sâu vào lòng công chúng.

Không có cách nào.

Tựa như Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cứu cũng có tên họ, thế nhân lại càng quen gọi bọn họ là Hắc Bạch Vô Thường, hoặc là Thất gia Bát gia, đau đớn mất đi tên tuổi.

Đều là đồng nghiệp ngàn năm, giao tình thuộc như cháo, Phạm Vô Cứu nói chuyện không chút khách khí, giống như trở về nhà mình.

Đầu kia Mạnh Bà nhận điện thoại, Phạm Vô Cứu mở loa ngoài, trong điện thoại di động liền truyền đến giọng nữ tức giận mắng chửi: "Hắc Vô Thường cậu mơ quá nhiều xong buổi sáng liền đi quấy rầy mộng đẹp người ta? Quán bar của ai mở cửa ban ngày? Sớm như vậy là vội vàng đến đầu thai à? Muốn uống rượu ban đêm đến.

Cúp đây!"

Tạ Tất An nói: "Mạnh cô nương."

Đầu kia đột nhiên im lặng trong chớp mắt, Mạnh Vãn định treo máy bỗng dưng dừng lại.

Không chỉ không có treo máy, giọng nói của cô cũng lập tức ôn nhu: "A...! Bạch Vô Thường cũng ở đây, vừa rồi thật sự ngượng ngùng, tôi xuống mở cửa cho cậu.

Họ Hắc sao cậu không nói với tôi?" Thật sự là, hại cô ở trước mặt Bạch Vô Thường mất hình tượng.

Phạm Vô Cứu: "??? " Cô vừa nghe điện thoại liền bùm bùm một trận, muốn anh nói cái gì? Và tại sao phải đối xử khác nhau như vậy? Còn nữa, anh họ Phạm!!

Nếu Mạnh Vãn biết nghi vấn của Phạm Vô Cứu, phỏng chừng còn phải trợn trắng mắt.

Cũng không muốn nói một cái thẳng nam gọi người ta huỵch toẹt là Mạnh Bà, một người ôn nhuận như ngọc lịch sự gọi Mạnh cô nương, là ai cũng sẽ có thái độ khác biệt.

Vừa mới ba phút đồng hồ, Mạnh Vãn ăn mặc tinh xảo từ trên lầu đi xuống mở cửa cho bọn họ, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm Tạ Tất An: "Thật sự là khách quý, ngọn gió nào thổi Bạch Vô Thường tới đây?"

Nhân duyên của Bạch Vô Thường ở địa phủ tuyệt đối là tốt nhất.

Nhìn giống như đoá hoa cao lãnh, kì thực ôn nhu cẩn thận, thần tiên như vậy ai mà không thích.

Tạ Tất An nói, "Có việc muốn tìm ngài mỹ thần tối hôm qua, hắn hiện tại còn đang ở quán bar sao?"

"Ở lầu hai, cậu tìm hắn có việc? Vậy thì tôi sẽ đưa cậu lên lầu, nhưng muốn gặp hay không tùy thuộc vào hắn.

Dù sao cũng là vị chủ thần, tôi cũng không tiện tự ý làm chủ." Mạnh Vãn nói xong, muốn dẫn Tạ Tất An vào nhà lên lầu.

Phạm Vô Cứu lạnh lẽo nói: "Cô thật sự coi tôi là không khí a..."

Mạnh Vãn quay đầu lại, khoanh tay nhìn anh: "Ồ, tôi nhớ rồi, tối qua cậu uống một ly nước trái cây, có mang theo tiền không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!