Chương 4: Chép Hộ

Đêm khuya vắng lặng, vạn âm thanh tịch mịch, mặt trăng lặng lẽ trốn trong mây đen.

Gió cuốn qua đường phố trống rỗng, có vài phần vắng vẻ.

Đèn đường trong góc trầm mặc đứng sừng sững, ánh sáng chiếu sáng biển báo phía dưới, đoan đoan chính chính in "Yên Lạc Phố".

Phần lớn khu vực này là tòa nhà chung cư, người thuê nhà đã sớm ngủ, nhà nào cũng kéo rèm cửa tắt đèn, đen đến mức hòa nhập vào bóng đêm.

Trong đó một cửa sổ bỗng nhiên sáng lên ánh đèn, Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cứu khôi phục trang phục hiện đại, trống rỗng xuất hiện trong phòng khách.

Phạm Vô Cứu trong tay cầm một quyển sách, chính là "Lịch sử thay đổi và tiến hoá trang phục Trung Hoa" Diêm Vương ném cho anh trước khi đi.

"Có thể coi như tan tầm trở về." Phạm Vô Cứu lún người vào sô pha, thoải mái duỗi thắt lưng lười biếng, "Vẫn là trong nhà mình thoải mái."

Chung cư Yên Lạc là chỗ ở của bọn họ trên nhân gian, nhưng nghe tên liền biết, tòa nhà này cũng không phải của bọn họ, quyền thuộc về tay Diêm La Vương.

Không chỉ có một tòa nhà này, cả con đường này đều là của Diêm La Vương.

Nếu không nói như thế nào Diêm Vương cũng là một thiên tài buôn bán gọi bằng cụ, hắn không chỉ kiếm tiền quỷ, còn kiếm tiền từ các thần tiên yêu quái.

Những nơi như quán bar Yên Lạc, khách sạn Yên Lạc, quán cơm Yên Lạc, đều là sản nghiệp của hắn, dùng để chiêu đãi khách du lịch khắp nơi.

Mặc kệ nhận được loại tiền tệ gì, đều dựa theo tỷ giá hối đoái chuyển đổi thành minh tệ, chảy vào tài khoản âm phủ, đầu tư xây dựng địa phủ.

Mạnh Bà, Phán Quan, Đầu Trâu Mặt Ngựa, những thuộc hạ này, tất cả đều bị hắn đuổi đi dương gian quản lý thương nghiệp đế quốc.

Hắc Bạch Vô Thường cũng không bị buông tha, hai người bọn họ được phái tới tiểu khu này, chuyên môn phụ trách thu tiền thuê nhà, Câu Hồn ngược lại trở thành nghề nghiệp dư.

Quỷ thần từ nơi khác đến thành phố Thanh Châu du lịch một chuyến, ở trong phòng khách sạn vài ngày liền rời đi, lựa chọn thuê căn hộ đều là định cư lâu dài, cho nên các hộ gia đình gần đó đều là yêu quái địa phương.

Không phải tất cả yêu quái đều thích ở trong rừng sâu núi thẳm, cũng không phải tất cả yêu quái đều có thể mua được nhà, trà trộn trong nhân loại có rất nhiều bất tiện, tiểu khu Yên Lạc không phải con người tụ tập liền trở thành lựa chọn hàng đầu tốt nhất.

Toàn bộ khu chung cư này đều chật kín, duy chỉ có tòa nhà này còn trống mấy hộ.

Bởi vì chủ thuê nhà Diêm Vương trên dương gian liền ở tòa nhà này, tiểu yêu bình thường không dám ở lại, cũng chỉ có Hắc Bạch Vô Thường có thể làm người thuê nhà nơi này.

Diêm Vương ngược lại cũng không keo kiệt đến ngay cả lông dê của cấp dưới cũng phải nhổ, gian phòng này là coi như phúc lợi nhân viên phát cho bọn họ, không thu tiền thuê nhà của bọn họ.

Một nhà hai phòng ngủ một phòng khách, hai người bọn họ vừa vặn chiếm một nhà, phòng ngủ chỉ cách nhau một bức tường, thêm một phòng khách, tựa một ngôi nhà nhỏ ấm áp.

Phạm Vô Cứu duỗi thắt lưng xong, đứng thẳng dậy nói: "Em về phòng nghỉ ngơi trước, chỉ sợ tối nay tôi không ngủ."

Tạ Tất An đang trở về phòng dừng bước, nghiêng người lại: "Sao thế?"

Phạm Vô Cứu giơ sách trong tay lên ý bảo: "Một ngàn lần."

Tạ Tất An trong chớp mắt, nói: "Ồ.

Chúc may mắn."

2 giờ sáng, phòng ngủ.

Phạm Vô Cứu ngồi trước bàn làm việc, nâng cánh tay xoay cổ tay đau nhức, thở dài một hơi: "Lúc này mới tám mươi lần, nhiều muốn chết."

"Nếu anh không còn mạng, cũng không có Vô Thường đến câu hồn anh."

Thanh âm lạnh lạnh lùng lùng tựa như lộ ra hàn khí, Phạm Vô Cứu giật mình, xoay người chỉ thấy Tạ Tất An đứng ở phía sau anh.

Anh không nghe thấy động tĩnh mở cửa, Tạ Tất An chỉ có thể là xuyên tường tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!