Venus trở lại Olympus, bước vào cung điện của mình, kỹ càng thưởng thức trước gương.
Síp là Thánh đảo nơi cậu ra đời, hầu hết các bông hoa trên đảo là hoa hồng trắng.
Adonis bện hoa hồng trắng thành vòng hoa đội lên tóc vàng của Venus, làm cho vẻ đẹp trông sáng chói và thánh thiện hơn.
Venus không nỡ tháo vòng hoa ra.
Cậu đã thi triển phép định dạng cho hoa hồng trắng vĩnh cửu, để nó không bao giờ héo, như vậy có thể đeo vĩnh viễn.
Nếu các vị thần khác nhìn thấy, cũng chỉ nghĩ rằng cậu hái từ khu vườn của mình.
Thật muốn ngày mai gặp Adonis.
Mỹ Thần với mối tình đầu không thể chờ đợi được.
Vừa mới tạm biệt, Venus đã rơi vào nỗi nhớ nhung.
Nhưng ngày mai cậu phải đi dạo bên bờ sông với Hephaistos, và cưỡi ngựa với Ares vào ngày mốt.
Ah, hai gia hoả này quấy rối tình yêu của cậu.
Venus ngồi xuống trước gương trang điểm, một tay nâng má, vẻ mặt không vui.
Cậu cũng rất thích hai người bạn Hephaistos và Ares này, nhưng ai có thể làm cho cậu yêu Adonis nhiều hơn? Trọng sắc khinh bạn là bản tính của Thần tình yêu.
Trái ngược với sự thiếu hụt hứng thú của Venus, Hephaistos trong hoả thần điện đang rất lo lắng và mong đợi để chuẩn bị cho cuộc hẹn ngày mai.
Hephaistos đứng trước gương, không ngừng biến đổi trang phục trên người, cố gắng chọn ra một trong những bộ đồ đẹp nhất, ngày mai lấy tư thái anh tuấn nhất xuất hiện trước mặt người trong lòng.
Thật vất vả mới nhìn trúng một chiếc áo đỏ hoa lệ tươi đẹp như lửa, Hephaistos hài lòng, khóe môi cong lên, trong đôi mắt đỏ hiện lên ý cười.
Nhưng rất nhanh, hắn nhìn thấy vết bớt lửa trên mặt mình, con ngươi trong nháy mắt ảm đạm.
Đôi mắt của hắn cúi xuống và nụ cười của hắn mờ dần.
Ăn mặc đẹp đến đâu cũng có ích lợi gì, hắn sinh ra đã có một gương mặt xấu xí.
Làm thế nào hắn dám nhìn vào gương.
Thời điểm Hephaistos luôn chạy đến khu vườn hoa hồng của Mỹ Thần, các vị thần của Olympus cũng bị kinh ngạc đến ngây người.
"Hắn vậy mà cam lòng ra cửa? Hắn không phải chưa bao giờ giao tiếp với các vị thần khác sao?"
"Ngoại trừ ba vị nữ thần, không có thần nào có thể thoát khỏi mị lực của Mỹ Thần điện hạ.
Hắn cũng thèm thuồng mỹ mạo Mỹ Thần điện hạ à? Thứ lỗi tôi nói thẳng, quả thực là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."
"Chính là, nhiều nam thần anh tuấn cùng nữ thần xinh đẹp như vậy đều đang theo đuổi Mỹ Thần điện hạ, hắn cũng không soi gương nhìn mình.
Không nói khuôn mặt kia, Mỹ Thần điện hạ chẳng lẽ sẽ coi trọng một người thọt sao?"
Các loại khó nghe cùng khinh miệt, Hephaistos đã nghe quen.
Hắn vốn đã làm được không để ý.
Hắn luôn luôn là một nhân vật ngoài rìa ở Olympus, hắn nghĩ rằng tướng mạo là bẩm sinh, bất cứ ai cũng có quyền theo đuổi tình yêu, trông mặt mà bắt hình dong là một hành động rất đáng xấu hổ, tâm trí của các vị thần xấu xa hơn nhiều so với khuôn mặt của hắn.
Nhưng bây giờ, nhìn vào khuôn mặt nửa tàn tật trong gương, Hephaistos cảm thấy bất lực và tự ti hơn bao giờ hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!