Khi Tạ Tất An tỉnh lại, bên hông có một bàn.
Cậu im lặng trong chớp mắt, buông tay xuống, không nói gì ngồi dậy.
Mái tóc dài theo động tác của cậu trượt xuống, che lấp một thân loang lổ.
Phạm Vô Cứu cũng không dám dùng sức, thế nhưng Tạ Tất An làn da quá trắng, hơi chút xoa bóp là có thể lưu lại dấu vết, ngược lại làm cho cậu nhìn ra kiểu đáng thương sau khi bị khi dễ.
Tạ Tất An quay đầu nhìn Phạm Vô Cứu đang ngủ an ổn, xoa xoa huyệt thái dương, ánh mắt phức tạp.
Hiệu ứng mũi tên vàng đã biến mất tối qua.
Thật trùng hợp, là ở thời điểm mấu chốt nhất.
Tạ Tất An vừa tỉnh táo lại, liền thấy Phạm Vô Cứu một tay chống bên cạnh cậu, một tay giữ gáy cậu, mà chân cậu đang dùng...! Một tư thế khó nói câu lên thắt lưng đối phương.
Tạ Tất An lúc đó có hai lựa chọn.
Một là phản ứng nhanh, nhanh chóng đẩy Phạm Vô Cứu ra, làm rõ tình huống hiện tại.
Hai là phản ứng chậm, không kịp động tác, Phạm Vô Cứu thành công.
Tạ Tất An phản ứng rất nhanh, nhưng mà cậu cũng không có đẩy ra, ngược lại lựa chọn nghênh hợp.
Cậu cũng không biết là nghĩ như thế nào, dù sao cũng không kháng cự, liền nằm thẳng.
Sau đó là một đêm mệt mỏi, cậu cuối cùng trực tiếp ngủ thiếp đi, làm sao còn có khí lực nghĩ cái khác.
Cho đến bây giờ hoàn toàn thanh tỉnh, ký ức trong đầu mới dần dần trở lại.
Sau khi mũi tên vàng mất đi hiệu lực, người trúng tên vẫn sẽ giữ lại ký ức khi trúng tên.
Mà hành vi khi trúng tên, cũng không nằm dưới sự khống chế của cậu.
Cho nên trong khoảng thời gian này...! Cậu đã làm gì vậy?
Cậu đã nói với lão Hắc về việc tự tử khi còn sống.
Cậu cưỡng hôn lão Hắc, còn đột nhập vào phòng ngủ của anh cưỡng chế ngủ chung một cái giường.
Cậu chủ động muốn hôn, muốn ôm, ba phen mấy bận cởi áo nới dây lưng, không biết xấu hổ câu dẫn lão Hắc.
Cậu diễn một hồi kịch bản cay đắng [Anh em tôi không yêu tôi nhưng để chăm sóc cảm xúc của tôi, đã giả vờ làm bạn trai của tôi, mặc dù tôi biết anh ấy đang giả vờ nhưng tôi giả vờ yêu hèn mọn không biết anh ấy đang giả vờ.]
Tạ Tất An: "..."
Chuyện mất mặt như vậy, tuyệt đối không thể là cậu làm.
Tạ Tất An lúc trước tùy ý để mình trúng tên, liền dự liệu kế tiếp mình có thể làm ra một loạt chuyện kinh thiên động địa.
Nhưng dự đoán là một chuyện, sau khi sự tình chân chính phát sinh để cho cậu chấp nhận lại là một chuyện khác.
Nhưng lần này trúng tên, cũng không phải không có chỗ tốt.
Tạ Tất An cúi đầu nhìn Phạm Vô Cứu.
Cậu nhớ rõ lúc trúng tên, cậu bị mắc kẹt trong kịch bản khổ tình, yêu rất chua xót hèn mọn, về sau mới biết được, Phạm Vô Cứu cũng không có cao cao tại thượng đi đâu, đối phương thậm chí giống như cậu sợ hãi áp lực.
"Tôi thật sự yêu em, không có lừa gạt em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!