Tạ Tất An dùng Câu Hồn Tác câu Phạm Vô Cứu đi, lưu lại một đám yêu tinh trong gió hỗn loạn, trợn mắt há mồm.
Một lúc lâu sau, mới có yêu tinh mở miệng: "Các cô vừa nhìn thấy cái gì?"
"Chúng tôi lại không mù, Thất gia câu Bát gia đi."
"Thất gia còn nói hồn Bát gia chỉ có thể bị cậu ấy câu đi."
"Vậy chúng ta có phải trả tiền thuê nhà không?"
"Cô mới tới à? Đương nhiên là tự mình chuyển tiền qua a! Chúng tôi là muốn thưởng thức mặt Thất gia Bát gia mới cố ý kéo bọn họ đến thu, nơi này chủ nhà chính là Diêm Vương, ai dám thật sự không trả tiền thuê nhà?"
"Những thứ này đều không phải trọng điểm, các cô không chú ý tới lúc Thất gia vừa tới đã nói cái gì sao? Cậu ấy nói Bát gia cự tuyệt cậu ấy thì ra là bởi vì thích những phong cách này của chúng ta.
Điều đó có nghĩa là gì? Chứng tỏ Thất gia đã tỏ tình với Bát gia!"
"Hoa Sinh đã phát hiện ra điểm mù! Đôi anh em tốt nổi tiếng khắp Trung Hoa này lại thật sự có gian tình? Không nghĩ tới Thất gia bình thường thoạt nhìn lạnh lùng thanh khiết lại chủ động!"
"Xoá bỏ sự thật...! Đôi này có gian tình chỉ cho tôi cảm giác quả nhiên là như thế, ngoài ý muốn duy nhất chính là Thất gia lại chủ động."
"Đã sớm cảm thấy bọn họ có cái gì đó, bạn tốt bình thường ai dính như bọn họ chứ?"
"Nhưng Bát gia không phải là cự tuyệt sao? Ngay cả đại mỹ nhân như Thất gia mà Bát gia cũng có thể cự tuyệt, Bát gia chướng mắt chúng ta hình như cũng trở nên bình thường, đột nhiên cân đối."
"Bát gia nhất định là thẳng nam, bằng không làm sao có thể cự tuyệt Thất gia!"
"Thẳng nam cũng không cự tuyệt được Thất gia a.
Tôi chính là thẳng nam, nếu Thất gia tỏ tình tôi, tôi có thể uốn cong tại chỗ!"
Có tiểu yêu đưa ra ý tưởng mới: "Chẳng lẽ Bát gia không được?"
"......! Hình như chỉ có điều này là hợp lý nhất."
"Phá án rồi, Bát gia không được."
"Bát gia không được +1."
"Bát gia không được +10086."
Đám yêu quái bảy miệng tám lưỡi thảo luận bát quái, cuối cùng nhất trí đưa ra kết luận Phạm Vô Cứu không được.
Căn hộ Yên Lạc, phòng 201.
Tạ Tất An túm Câu Hồn Tác, trực tiếp đem Phạm Vô Cứu vào phòng ngủ của mình, đem anh ném lên giường.
Phạm Vô Cứu ngã vào đệm chăn mềm mại, miễn cưỡng chống lên nửa người trên, nhìn cổ tay phải mình bị Câu Hồn Tác bao lấy, mắt lộ ra bất đắc dĩ: "Tiểu Bạch, có thể cởi Câu Hồn Tác không?"
Câu Hồn Tác là thần khí, trừ phi người sử dụng tự mình cởi bỏ, bằng không đối tượng tránh không thoát.
Cây Câu Hồn Tác này là của Tạ Tất An, Phạm Vô Cứu cũng không có biện pháp với nó.
"Tôi không hiểu..." Tạ Tất An bình tĩnh nói, "Anh là của tôi."
Phạm Vô Cứu theo cậu: "Đúng đúng, tôi là của em, cởi trói tôi cũng là em, cái này không cần mâu thuẫn."
Tạ Tất An không tin: "Cởi trói, anh sẽ chạy."
Phạm Vô Cứu giơ tay lên cam đoan: "Tôi sẽ không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!