Chương 19: Đoá Hoa

Sau khi Venus ra khỏi 201, lặng lẽ hủy bỏ tất cả các kế hoạch du lịch gần đây, quyết định tốt nhất là ngay cả tầng dưới của khu phố cũng không đi, chết tại chỗ đến cùng

- vì lợi ích sự an toàn của cuộc sống.

Trong phòng 202, Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu vẫn ngồi trên ghế sofa, lâm vào một trận trầm mặc xấu hổ.

Lúc trước Tạ Tất An bị Phạm Vô Cứu cự tuyệt, để cho mặt mũi cậu quét sạch, hai người trên đường trở về cơ hồ không có nói qua.

Với cá tính của Tạ Tất An, cho dù thân trúng mũi tên, tiếp tục dán nữa sẽ bị coi thường.

Cho dù vẫn còn yêu, cũng sẽ không làm ra chuyện làm nhục mình nữa.

Qua vài phút, Tạ Tất An đứng dậy tiến vào phòng mình, thản nhiên lưu lại một câu: "Sau này tôi trở về phòng mình ngủ, sẽ không quấn quít lấy anh nữa."

Phạm Vô Cứu đứng thẳng dậy, tay nắm quần vừa lỏng lẻo vừa chặt, cuối cùng lại buông ra, thân thể nghiêng người xuống.

Cứ như vậy kết thúc sao?

Nháo thành bộ dáng kia, lại ngủ trên một cái giường, quả thật cũng không thích hợp.

Phạm Vô Cứu có chút tự giễu nghĩ, coi như là làm một giấc mộng đẹp, hiện tại mộng nên tỉnh.

Buổi tối anh ngủ trong phòng của mình, lên giường, theo bản năng ngủ ở bên trái, để trống bên phải một vị trí.

Phạm Vô Cứu trước kia ngủ một mình rất bá đạo, một mình chiếm cả giường.

Sau đó Tạ Tất An mạnh mẽ cùng anh ngủ chung một giường, anh cũng quen để lại chỗ cạnh người, buổi tối nghiêng người ôm Tạ Tất An ngủ.

Mới đầu bên cạnh đột nhiên có thêm một người, anh sẽ mất ngủ, sợ mình đụng phải Tạ Tất An.

Sau đó quen rồi, liền ôm người ngủ ngon lành, ngay cả mộng cũng là màu sắc rực rỡ.

Quanh đi quẩn lại, bây giờ trở về điểm xuất phát, không có ai xung quanh, anh lại mất ngủ.

Trong lòng trống rỗng, trong đầu không ngừng hiện lên hốc mắt Tạ Tất An đỏ lên đêm đó, ủy khuất chất vấn, càng nghĩ trong lòng càng đau.

Trước kia chưa từng có qua, anh cũng không biết nguyên lai mất đi Tạ Tất An, trong lòng sẽ trống rỗng một khối lớn như vậy.

Phạm Vô Cứu nhìn trần nhà ngẩn người nửa ngày, vẫn không có nửa điểm buồn ngủ, anh tâm phiền ý loạn mặc quần áo, tính toán đi quán bar Yên Lạc mượn rượu tiêu sầu một hồi.

Lão Bạch không thích rượu, anh liền không uống rượu, đáng tiếc lần này phiền lòng, dựa vào chính anh là không đè nén được nữa.

Phạm Vô Cứu im lặng đi ra khỏi 201, lúc đi ngang qua phòng khách một chút động tĩnh cũng không phát ra, miễn cho ầm ĩ đến Tạ Tất An.

Anh đóng cửa lại và nghe thấy trong phòng 202 có âm thanh của TV, Cupid vẫn đang xem phim hoạt hình.

Phạm Vô Cứu đang chuẩn bị xuống lầu, cửa 202 đột nhiên mở ra, Venus ôm tay nhìn anh: "Muốn vào uống một ly không?"

202, phòng khách.

Venus đưa cho Phạm Vô Cứu một ly rượu vang: "Rượu vang do thần rượu Dionysus sản xuất, cả núi Olympus muốn uống cũng không uống được.

Tôi ở đây nhiều đến nỗi không thể uống hết, hôm nay quá hợp lý với anh rồi."

Phạm Vô Cứu hỏi: "Tại sao nhiều đến nỗi không uống hết?"

Venus nói, "Hắn là người yêu cũ của tôi, đã gửi cho tôi toàn bộ hầm rượu khi ở bên nhau."

Phạm Vô Cứu giơ ly rượu lên uống: "Hắn là cha của Cupid?" Làm hàng xóm một thời gian, anh đã có thể tiếp nhận chuyện thần Hy Lạp nam nam sinh tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!