Đầu kia đánh đến long trời lở đất, túi bụi, sóng lớn nhấc lên quấy nhiễu cả mặt biển, sóng biển mãnh liệt.
Thân tàu nhấp nhô dữ dội trên biển, mọi người ngã xuống đất, cơ thể trượt qua trượt lại trên boong tàu không kiểm soát được.
Thật có thể nói là Thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn.
Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu là người duy nhất trên thuyền còn đứng vững, bọn họ không hẹn mà cùng bắt đầu thi pháp.
Tạ Tất An thiết lập một kết giới bảo vệ bao phủ toàn bộ tàu du lịch, ngăn chặn ảnh hưởng của sóng biển đối với tàu du lịch.
Phạm Vô Cứu dẫn dắt sức mạnh khiến tàu du lịch chệch hướng, hướng tới khu vực an toàn, tránh bị ảnh hưởng.
Chiến trường trên biển kỳ thật cách bọn họ rất xa, đánh tới chỉ là tàn sóng, cũng không có sức mạnh của Hải Thần rơi xuống nơi này, nếu không Tạ Tất An thật đúng là chống đỡ không nổi.
Nhưng chỉ cần nhìn uy lực của tàn dư này, không khó tưởng tượng chiến đấu bên kia đến tột cùng có bao nhiêu uy thế to lớn.
Có Hắc Bạch Vô Thường hộ tống, tàu du lịch dần dần ổn định, mọi người hoảng sợ: "Cơn bão đã qua chưa?"
"Còn chưa, nhưng hình như cách xa chúng ta một chút..."
"Cảm ơn trời, nhất định là Mẫu Tổ nương nương che chở cho chúng ta!"
Hắc Bạch Vô Thường im lặng.
Gây ra cơn bão này chính là cuộc chiến giữa Mẫu Tổ và một vị khách không mời nào đó.
Người phàm tạm thời an toàn, Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cứu lại không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nghe Mẫu Tổ vừa nói, tựa hồ là Thần minh phương Tây tự tiện xâm nhập khu vực biển phương Đông.
Tuy rằng địa phủ bọn họ cùng biển không phải cùng một hệ thống, ngày thường mỗi người đều bỏ qua hàng rời, nhưng loại chuyện chống đỡ ngoại địch bảo vệ quốc thổ này, là Thần phải có trách nhiệm, bọn họ nếu đã gặp, phải tương trợ.
Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cứu tìm một chỗ không người, hiện ra thân ảnh Vô Thường Tiên, bay đến mặt biển xa xa, gần chiến trường.
Lần này thấy rõ ràng hơn.
Trên mặt biển mây đen áp đỉnh, cuồng phong gào thét, gió đã bắt đầu nổi lên.
Mẫu Tổ thân mặc khăn quàng vai, tay cầm ngọc khuê, dáng vẻ đoan chính, ung dung hoa quý.
Ngón tay nàng khẽ vẽ ngọc khuê, nước biển quanh thân đều nghe hiệu lệnh của nàng, nước biển trong phạm vi mấy dặm đều hóa thành sóng lớn, hùng hổ bao trùm phía đối diện.
Trên sóng lớn đối diện, có một Thần linh nước ngoài, đang giằng co với nàng.
Hắn dung mạo tuấn mỹ, mặt mày thâm thúy, tay cầm đinh ba.
Một mái tóc xanh như rong biển buông xuống vai, đôi mắt xanh thẳm như biển sâu, lấp lánh như sao, tựa như có thể làm vạn vật rơi vào trong đó.
Đáng tiếc rơi vào trong mắt Mẫu Tổ, chỉ là bộ mặt đáng ghét của kẻ xâm lược.
Poseidon là một trong mười hai vị thần chính của Olympus, là Hải Thần kiêm Hải Hoàng Hy Lạp, anh trai ruột của thần Zeus.
Hắn cai trị tất cả các đại dương sông suối trong xung quanh Hy Lạp, là một vị thần có sức chiến đấu rất mạnh mẽ và địa vị cao quý.
Mẫu Tổ là thần nữ hộ tống vùng duyên hải Đông Nam Trung Hoa, tính tình bình thản, tâm địa thiện lương, trách nhiệm càng nhiều là che chở chứ không phải chiến đấu.
Nếu hôm nay canh giữ ở chỗ này chính là thượng cổ Đông hải Ngu Quắc, Nam hải Hồ Dư, Tây hải Yểm Tư, Bắc hải Huyền Minh, hoặc là Tứ hải Long Vương, người nào tính khí nóng nảy, sao có thể để cho Hải Thần nước ngoài ở địa bàn của bọn họ tác oai tác quái.
Nhưng cho dù Mẫu Tổ tính tình ôn hòa, giờ phút này cũng sẽ không lùi nửa bước, huống chi nàng còn chiếm ưu thế sân nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!