Chương 17: Gió Bão

Từ trong biển đi ra, bọn họ trực tiếp hóa một cái thuật làm sạch, đem thân thể ướt đẫm toàn thân mình sấy khô.

Phạm Vô Cứu mua hai cây kem, cùng Tạ Tất An mỗi người một cái ăn.

Hai người sóng vai ngồi trên bãi cát ngắm biển, trong lúc đó còn có mấy đợt mỹ nữ đến bắt chuyện đòi liên lạc.

Phạm Vô Cứu ăn đến là phóng khoáng, một cây kem hai ba miếng liền giải quyết không còn một miếng.

Tạ Tất An thì nhã nhặn hơn nhiều, giống như một con mèo tao nhã ăn uống, đầu lưỡi từng miếng từng miếng nhỏ l**m l**m, kem đều sắp tan, quả cầu kem trên cùng còn chưa l**m xong.

Nước tan chảy theo ngón tay thon dài trượt xuống, nhất thời lại không phân biệt được là kem sữa trắng hay là tay Tạ Tất An trắng.

Mắt thấy nước kem sắp trượt đến cổ tay, Phạm Vô Cứu nhịn không được lên tiếng nhắc nhở: "Kem nhỏ xuống rồi."

Anh quay đầu từ trong túi lấy khăn giấy ra, đưa cho Tạ Tất An: "Lau lau."

Tạ Tất An cúi đầu nhìn, nhíu mày, không nhận khăn giấy.

Cậu đổi kem sang một tay, lập tức tinh tế l**m l**m ngón tay trắng nõn xinh đẹp của mình, đem chút kem trắng sữa nhỏ xuống đều l**m sạch sẽ.

Tuy nói Thần tiên không nhiễm bụi trần, trên tay không có vi khuẩn, nhưng loại hành động này tuyệt đối không phải là Tạ Tất An có sở thích khiết phích sẽ làm ra.

Cậu một thái độ khác thường, làm ra hành vi như vậy, rất khó mà không nói là cố ý câu dẫn.

Phạm Vô Cứu thấy miệng khô lưỡi khô, cảm thấy mình nhu cầu cấp bách, chỉ vì một cây kem mà phát hoả.

Khăn giấy trong tay cũng không phải không có ích, chỉ là không phải dùng để lau kem trên tay Tạ Tất An, mà là lau máu mũi Phạm Vô Cứu.

Chắc là trời quá nóng, mặt trời quá lớn nên phát hoả.

Cũng không phải anh thèm khát thân thể Tạ Tất An, là anh thấp hèn.

Tạ Tất An làm sạch ngón tay, đưa cho Phạm Vô Cứu một nửa kem trong tay, trình bày: "Ăn không nổi."

Phạm Vô Cứu nhận lấy kem, nhìn xung quanh, tìm kiếm thùng rác: "Tôi đi vứt."

Tạ Tất An lắc đầu: "Không được lãng phí lương thực."

Địa ngục có mười tám tầng, trong đó tầng thứ mười hai là địa ngục chuyên môn trừng phạt người lãng phí lương thực khi còn sống, chà đạp ngũ cốc.

Thân là quỷ sai, làm gương, không thể vi phạm pháp luật.

Nếu đổi thành quỷ sai khác, chưa chắc sẽ đem loại chuyện này để ở trong lòng.

Nhưng Tạ Tất An nghiêm khắc với kỷ luật của mình, quá khứ cho dù ăn không nổi, cũng phải ép buộc mình ăn xong, mà bây giờ nếu đã có Phạm Vô Cứu cái dạ dày vương to đùng này, vả lại quan hệ càng thêm thân mật, vậy liền không chút khách khí để cho anh giải quyết.

Phạm Vô Cứu nhận mệnh: "Được, tôi ăn."

Anh nhìn kem trong tay, hơi khó xử.

Cũng không phải ghét bỏ nước miếng của Tạ Tất An, thật sự là chứng kiến bộ dáng quả cầu kem bị Tạ Tất An tinh tế l**m qua, Phạm Vô Cứu luôn cảm thấy mình ăn vào chỗ Tạ Tất An l**m, chính là đang gián tiếp một nụ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp với Tạ Tất An.

Mặc dù cách đây không lâu, anh đã đem người hôn rồi.

Chỉ cần anh đối với Tạ Tất An yên tâm di chuyển một ngày, như vậy vô luận hôn môi vài lần, trực tiếp hay gián tiếp, đều đủ để làm rối loạn tâm huyết của anh.

Tâm đã rối loạn, đầu óc liền dễ dàng mang theo chút đồ vật lộn xộn, nghĩ ngợi chuyện không thích hợp với thiếu nhi.

Tình không biết bắt đầu từ đâu, sâu đậm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!