Chương 15: Đừng Ồn

Âu Dương Phong vào Nam ra Bắc, lưu lạc chân trời xa xăm, đi đến đâu thấy xảy ra vấn đề gì, liền thuận tay giải quyết.

Oán linh như Ứng Tiểu Văn, hắn lớn nhỏ siêu độ mấy chục con.

Có một số ác quỷ có tính công kích mạnh, gây họa một phương, hắn cũng thu phục không ít.

Lần này cùng Hắc Bạch Vô Thường bèo nước gặp nhau, hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Hắn hỏi: "Thất gia Bát gia đến Hạ Môn công tác?"

Âu Dương Phong làm đạo sĩ, đối với quỷ thần hiểu rõ hơn người bình thường.

Lần đầu tiên hắn mời Vô Thường, cho rằng mời được là Vô Thường thật, trong miệng xưng là "Thất gia Bát gia", ai ngờ hai Vô Thường Quỷ kia nghe được sợ hãi không thôi, liên tục xua tay: "Không dám mạo danh Thất gia Bát gia." Hắn mới biết Vô Thường không chỉ có hai vị.

Về sau mỗi một chỗ, mời ra Vô Thường đều cùng bộ dáng lúc trước bất đồng, hắn cũng hiểu được những thứ này đều là Vô Thường Quỷ phụ trách khu vực quản lý của mình.

Vô Thường Tiên chân chính địa vị có thể cao, chỉ có đại nhân vật mới có thể mời.

Mà có thể kinh động hai vị này xuất hiện, rời khỏi nhân thế tất không phải người bình thường.

Trong lòng hắn biết quỷ hồn bình thường không tới phiên Vô Thường Tiên xuất mã, nhưng gần đây cũng không nghe nói Hạ Môn có vị đại nhân vật nào đó qua đời...

Tạ Tất An cũng không nhiều lời: "Cũng không phải."

"Không phải tới công tác, chính là tới du lịch?" Âu Dương Phong bừng tỉnh đại ngộ: "Cũng đúng, Thần tiên cũng phải giải trí, không thể cả ngày đều bận rộn công việc."

"Tôi vừa mới từ Phủ Điền tới đây, nơi đó phong cảnh không tệ." Âu Dương Phong từ thiện như nước đề cử điểm du lịch cho bọn họ: "Dù sao đều ở Mân tỉnh, đến cũng đến rồi, Thất gia Bát gia sau khi chơi xong Hạ Môn không ngại thì đi Phủ Điền chơi một chút, còn có thể ở đảo Mi Châu ngồi du thuyền ngắm biển."

Bất kỳ người Trung Hoa nào cũng không thể cự tuyệt được bốn chữ chân ngôn "đến cũng đến rồi", Thần Trung Hoa cũng không thể.

Phạm Vô Cứu quay đầu hỏi Tạ Tất An: "Tiểu Bạch, em muốn đi không?"

Tạ Tất An: "Anh đi tôi sẽ đi."

Phạm Vô Cứu: "Tất nhiên chúng ta cùng nhau."

Tạ Tất An rụt rè nói: "Vậy thì được."

Phạm Vô Cứu nói với Âu Dương Phong: "Đề nghị của cậu chúng tôi tiếp thu, Cảm ơn."

Âu Dương Phong: "...! Không cần khách khí."

Hắc Bạch Vô Thường không hổ là một đôi chết chóc trong Thần Trung Hoa, hàng thật giá thật "tử vong cũng không cách nào tách rời bọn họ".

Đêm đó, Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu sóng vai nằm trên giường, ai cũng không ngủ, tán gẫu một đêm.

Nơi này chính là nhà của bọn họ năm đó, trở lại chốn cũ, xúc động thật lâu, thế cho nên những chuyện lúc còn sống vốn đã quên đi, đều theo suy nghĩ cuồn cuộn một lần nữa rõ ràng.

Phạm Vô Cứu hai tay gối sau đầu, nhìn trần nhà: "Bên ngoài đường cái kia trồng tùng bách, tôi nhớ rõ trước kia đó là một rừng trúc."

"Tôi cũng nhớ rõ." Tạ Tất An nói, "Anh luôn ở đó luyện kiếm, phá đi không ít trúc."

Phạm Vô Cứu nở nụ cười: "Em thích đánh đàn ở đó, giai điệu rất dễ nghe, hiện tại tôi còn có thể ngâm một đoạn."

Anh nói xong liền ngâm lên, ngâm rất lưu loát, hiển nhiên đối với đoạn giai điệu này đã rất quen thuộc.

"Là điệu trúc năm đó tôi ngẫu hứng sáng tác, tôi đều quên rồi." Tạ Tất An im lặng lắng nghe một lát, mở miệng nói, "Một ngàn năm rồi, anh còn nhớ rõ."

Phạm Vô Cứu nói: "Em chơi khúc, tôi làm sao có thể quên, tôi để ý em nhiều như vậy a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!