Chương 14: Tín Ngưỡng

Thanh niên không tin ma quỷ đi lên tầng bốn, mở cửa phòng 404, tháo ba lô trên lưng xuống đặt trên mặt đất, ngay sau đó ngồi xổm xuống ném ra vài món đồ khác từ trong túi —— bùa, gương đồng, gỗ đào, chuông...

Tất cả đều là vật trừ tà.

Thật lâu không có gặp qua người lạ, nữ quỷ váy trắng tò mò bay tới, vốn định nhìn xem người trẻ tuổi mang theo cái gì, sau khi thấy rõ đồ vật trên mặt đất, sợ tới mức nhanh chóng lui về phía sau một bước dài.

Chẳng lẽ là chủ nhà trọ mời cao nhân đến đuổi quỷ? Cô phải làm gì đây? Cô có thể hồn phi phách tán hay không? vĩnh viễn không thể siêu sinh?

Nữ quỷ cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

"Cô đừng sợ." Người trẻ tuổi cũng không ngẩng đầu lên, "Cô chưa từng hại người, tôi không phải tới thu thập cô, tôi là tới siêu độ cô, sau đó cô có thể đi đầu thai.

Đợi lát nữa a, tôi đi tìm đồ trước..."

Người phụ nữ cẩn thận hỏi: "Cậu, cậu có thể nhìn thấy tôi?"

Bao lâu không ai có thể nhìn thấy cô.

Sau khi xảy ra chuyện, căn phòng này rất ít người vào, cô lại không thể đi ra ngoài, mỗi ngày đều rất tịch mịch.

"Ừm." Người thanh niên bình tĩnh lên tiếng.

Người phụ nữ thậm chí còn ngạc nhiên hơn: "Cậu không sợ tôi?" Cô nghĩ rằng mọi người nên sợ ma.

Khi còn sống, cô cũng rất sợ hãi, mặc dù khi bạn trai đã yêu nhau ba năm qua mạng giơ dao mổ lên với cô, cô cảm thấy trái tim cô còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.

"Tỷ tỷ." Người trẻ tuổi nâng khuôn mặt thanh tú lên, "Tôi là đạo sĩ, hẳn là cô nên sợ tôi."

Nữ quỷ phản ứng lại: "Hình như là vậy." Nhưng người trẻ tuổi nói như vậy, cô lại không sợ.

Một đạo sĩ một nữ quỷ, vốn nên là kẻ thù một mất một còn, lại kỳ lạ song phương đều không có ác ý.

"Tôi là Âu Dương Phong, trời sinh có âm dương nhãn, gặp qua đủ loại quỷ hình thái kỳ quái.

Tỷ tỷ, cô thật sự là quỷ bình thường khó có được, một chút lệ khí cũng không dính, trong đống oán linh ngược lại không bình thường." Âu Dương Phong nói chuyện phiếm với nó.

Nữ quỷ sợ hãi nói: "Tôi là Ứng Tiểu Văn..."

"Tôi biết.

Lúc trước la bàn chỉ vào trong nhà trọ này có quỷ, tôi liền đi điều tra báo cáo địa phương, biết cô chết như thế nào.

Cô yên tâm, tên sát nhân kia đã thi hành án tử hình, hồn phách khẳng định sẽ xuống địa ngục chịu hành hình." Âu Dương Phong nói.

Nữ quỷ lắc đầu: "Tôi không phải muốn hỏi tên cặn bã kia, tôi, tôi muốn hỏi cha mẹ tôi...! Không biết bây giờ họ thế nào rồi?"

Cô cúi đầu khóc.

Sau khi bị sát hại thảm hại, cô quả thật oán khí ngút trời, nhưng tính tình lương thiện cô cũng không hóa thành lệ quỷ hại người, còn ở lại trên đời là dựa vào một lòng chấp niệm.

Cô là hiếu nữ, sau khi chết thủy chung có một vướng bận, chính là ba mẹ cho cô học đại học, người đầu bạc sau khi tiễn kẻ đầu xanh thì sẽ như nào...! Nhưng linh hồn của cô bị mắc kẹt ở đây, ngay cả đi thăm cha mẹ cũng không thể.

Đây mới là oán niệm sâu sắc nhất của cô.

Chấp niệm này không thể giải trừ, cô không thể an tâm đi đầu thai.

"Tìm được rồi, thế mà bị đè ở dưới cùng." Âu Dương Phong từ trong ba lô lấy ra một tấm ảnh, đưa cho Ứng Tiểu Văn, "Nhìn xem."

Ứng Tiểu Văn kinh ngạc nhìn một nhà ba người trong ảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!