Chương 12: Mộng Cảnh

Liên tiếp vài ngày, cuộc sống đều từng ngày từng ngày trôi qua, không khác gì trước kia.

Muốn nói sống chung, bọn họ đã sớm ở cùng một tòa chung cư cùng một phòng gia đình, mọi thứ đều đầy đủ hết.

Muốn nói dính nhau, bởi vì tính chất công việc, bọn họ khi còn sống và sau khi chết chưa bao giờ tách ra, tình nhân chân chính trên đời cũng rất khó làm đến mức như hình với bóng giống bọn họ.

Làm anh em ở chung như thế nào, l*m t*nh nhân cũng như thế đó ở chung.

Khác biệt duy nhất, chính là bọn họ vốn ngủ hai phòng hai giường, cách nhau một bức tường ở giữa, hiện tại biến thành Tạ Tất An chuyển đến phòng ngủ Phạm Vô Cứu, cùng giường chung gối.

Phạm Vô Cứu vốn là cự tuyệt.

Anh cảm thấy như vậy đối với Tạ Tất An quá thất lễ, cũng sợ không thể khống chế chính mình.

Nhưng mà lời từ chối còn chưa nói ra, Tạ Tất An nhìn ra anh do dự, lạnh lùng thản nhiên nhìn anh: "Không muốn cùng tôi ngủ chung, nói cho cùng trong lòng vẫn ghét bỏ tôi.

Anh không thích tôi, cần gì phải miễn cưỡng ở chung một chỗ với tôi?"

Phạm Vô Cứu nhất thời không dám nói chuyện, ngay lập tức đổi giọng nói: "Tôi muốn, tôi rất muốn."

Tâm tư lão Bạch quá mẫn cảm tinh tế, anh sợ làm tổn thương tâm lão Bạch, mới hạ quyết tâm diễn một vở kịch này, cũng không thể thất bại trong gang tấc.

Tạ Tất An lúc này tâm tình tốt hẳn lên, vén chăn, ngủ ở bên kia giường.

Sau khi tắt đèn, Phạm Vô Cứu khẩn trương không thôi, chỉ sợ buổi tối sẽ lau súng cướp cò.

Anh chỉ cần nhìn ảnh chụp là có thể động tâm, người thật nằm bên cạnh, làm sao có thể không có phản ứng gì? Vậy không khỏi cũng quá khảo nghiệm ý chí của anh.

Trong bóng tối, Phạm Vô Cứu nằm trên giường suy nghĩ lung tung.

Nếu đột nhiên lão Bạch nhào tới ôm anh, yêu cầu anh thực hiện nghĩa vụ bạn trai thì sao? Anh có nên đẩy hay không? Đẩy ra em ấy có thể khổ sở hay không, sau đó lại nghĩ nhiều? Không đẩy ra...! thì sẽ là...! Không, không thể thực sự xuống tay với anh em!

Anh tâm loạn như ma, đúng lúc này, Tạ Tất An quả thật như anh nghĩ, xoay người lăn vào trong ngực anh, khoảng cách mặt đối mặt hô hấp đều có thể nghe thấy.

Phạm Vô Cứu tim ngừng đập.

Em ấy đã bắt đầu? Em ấy có yêu cầu hoan hỉ không? Nên cự tuyệt như thế nào mới có thể đủ uyển chuyển, không đả thương trái tim lão Bạch?

Nhưng Tạ Tất An động tác cũng không có tiến thêm một bước, chỉ lẳng lặng ngủ trong lòng anh, hô hấp kéo dài.

Giống như đêm đầu tiên.

Phạm Vô Cứu cứng đờ chờ đợi một lát, cuối cùng xác định Tạ Tất An hoàn toàn không có ý tứ phương diện đó, thuần túy là anh nghĩ nhiều.

Phạm Vô Cứu có chút lúng túng.

Anh suy nghĩ theo logic bình thường, không phải là tự đa tình.

Thử hỏi đôi tình nhân nào khi tình cảm nồng đậm, sẽ không làm chút hoạt động thân mật? Tạ Tất An trong thân là tình yêu mũi tên, chính là thời điểm tình cảm nồng đậm mật ý nhất, không đề cập tới phương diện này, quá không khoa học.

Anh thậm chí đã hỏi Venus, hắn cũng nói rằng người đàn ông trúng tên cũng có nhu cầu t*nh d*c với người yêu trong giai đoạn yêu đương thắm thiết.

Bởi vậy Phạm Vô Cứu mới như lâm đại địch, suy tư nên ứng phó như thế nào.

Không ngờ phản ứng của Tạ Tất An lại thuần khiết như thế, chỉ coi anh như gối ôm ngủ.

Phạm Vô Cứu nghĩ trái nghĩ phải, cảm thấy lão Bạch xưa nay thanh tâm quả dục, ngay cả quán bar cũng không đi, không khéo căn bản không biết giữa người yêu còn có thể làm loại chuyện này, cho rằng cùng giường chung gối chính là nghĩa đen, ngủ trên một cái giường coi như là quan hệ thân mật.

Anh càng nghĩ nhiều, càng cảm thấy có lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!