Chương 11: Nắm Tay

Với nội dung cốt truyện đẩy mạnh, bộ phim dần dần đi đến kết thúc, bước vào giai đoạn tiết lộ cuối cùng.

Năm du khách chết toàn bộ, tử trạng mỗi người đều thê thảm.

Lúc này trong nhà ma đột nhiên xuất hiện sương khói ngập tràn, từ đó đi ra hai quỷ sai một đen một trắng, đầu đội mũ cao, tay cầm xích, là hình tượng Vô Thường kinh điển.

Tạ Tất An tinh thần đang nhàm chán chấn động, rời khỏi vòng tay Phạm Vô Cứu, ngồi nghiêm chỉnh.

Phạm Vô Cứu âm thầm tiếc nuối không ôm lâu hơn một chút, nhưng lập tức cũng bị màn hình hấp dẫn.

Vốn tưởng rằng trong phim chỉ có một con lệ quỷ nữ, không nghĩ tới kết cục còn xuất hiện quỷ sai, đây có tính là ăn dưa trên đầu mình hay không?

Nhìn con người sắm vai chính mình, không khỏi là một kinh nghiệm mới lạ.

Trong phim khói tan ra, hình ảnh Hắc Bạch Vô Thường lọt vào mắt khán giả.

Chỉ thấy sắc mặt Bạch Vô Thường trắng bệch, tươi cười âm trầm, lưỡi dài thả xuống mặt đất.

Làn da Hắc Vô Thường ngăm đen, nghiêm túc nói cười, nhìn qua so với Bạch Vô Thường bên cạnh còn thấp hơn một cái đầu.

Tạ Tất An: "..."

Phạm Vô Cứu: "..."

Họ từ chối thừa nhận hai kẻ giả mạo trong bộ phim kia là chính họ.

Tạ Tất An nhẹ giọng: "Sao anh lại lùn như vậy?" Rõ ràng lão Hắc so với cậu còn cao hơn một chút.

Phạm Vô Cứu thì thầm: "Em cười cũng quá kinh người." Rõ ràng lão Bạch cười rộ lên rất giống gió xuân.

Tạ Tất An nhíu mày: "Không phải lúc nào tôi cũng thè lưỡi dài như vậy." Cậu rất để ý hình tượng được không?

Phạm Vô Cứu thở dài: "Tôi cũng không phải da đen như than đá." Anh không trắng nõn như lão Bạch, nhưng tuyệt đối không đen như kia.

Hai tiên liếc nhau, không hẹn mà cùng hừ lạnh: "Danh không xứng với thực, phim rác."

Con người chưa từng chân chính gặp qua quỷ thần, khi gặp bọn họ đều đã chết.

Vì vậy, hình ảnh của họ trên thế giới, tất cả đều dựa vào trí tưởng tượng của nhân loại.

Nếu là ngựa thần lướt gió tung mây, cái kia thái quá đến mức nào cũng nói được.

Đều là lỗi của người phàm, cũng không tưởng tượng bọn họ đẹp hơn một chút.

Hắc Bạch Vô Thường trong phim hiện thân, đem vong hồn cùng oán niệm hóa thân của nữ quỷ mang về địa phủ, đưa đến Diêm La Điện, giao cho Diêm Vương phán xét.

Trong nháy mắt thấy Diêm Vương xuất hiện, Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cứu đều cảm thấy một trận cân bằng quỷ dị.

Bởi vì hình tượng Diêm Vương trong phim, là một trung niên vạm vỡ, mắt hổ trợn lên, râu quai nón rậm rạp.

Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cứu nghĩ đến Diêm La Vương tao nhã Trung Hoa, trời quang trăng sáng trong địa phủ: "..."

Diêm Vương điện hạ, thảm vẫn là ngài.

Trí tưởng tượng của người phàm đối với ngài thật sự là đột phá trí tưởng tượng của chúng tôi.

Trên màn ảnh rộng, Diêm Vương hình tượng trung niên đem tội trạng của vong hồn khi còn sống lần lượt đọc lên, giáng xuống phán quyết cho bọn họ.

Mỗi chuyện cũ kinh hãi, đều được kể ra từng cái, ở trước Diêm La Điện không có chỗ che giấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!