*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tháng sáu gió mây biến đổi thất thường, cũng không bao giờ nói lý lẽ.
Thành phố Thanh Châu oi bức cả ban ngày, ban đêm nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, mưa to ập xuống đầu người đi đường.
Đèn đường lâu năm không sửa lúc sáng lúc tối, trong màn mưa đầy trời, con đường trước mắt dần dần nhìn không rõ ràng.
Cần gạt nước gần như mất tác dụng trong cơn mưa như vậy, lốp xe cũng trượt theo.
Lý Đông Cường bất đắc dĩ dừng xe, lấy một miếng giẻ lau dùng sức lau kính chắn gió, thò đầu nhìn trái nhìn trái phải, không tìm thấy bóng dáng ai trong tầm nhìn.
Hắn ta căm tức đấm vô lăng: "Tiên sư nhà nó, mất mịa dấu."
Lý Đông Cường theo chân một người đến đây.
Hắn ta là một tên lưu manh chơi bời lêu lổng, từng vì tội gây rối mà ngồi xổm trong cục cảnh sát hai năm, sau khi ra ngoài vẫn như cũ chó không sửa được đớp cứt, trong đầu đầy việc trái pháp luật.
Đêm nay lang thang trên đường, bỗng nhiên nhìn thấy một mỹ nữ ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, trong lòng sinh ra ác niệm, lái xe đi theo một đường, liền muốn tìm một chỗ hẻo lánh đem người làm.
Nào ngờ đi theo một đường, xe càng ngày càng nghiêng, hắn ta đang chuẩn bị xuống tay đã bị một trận mưa lớn trên đường cản trở tầm mắt, vừa giật mình thần tiên liền không thấy đâu.
Trong cuộc đời mình, hắn ta chưa bao giờ nếm thử một cô gái nước ngoài.
Có rất nhiều người mẫu nước ngoài đến thành phố Thanh Châu kiếm sống, hắn ta đã sớm thèm thuồng những đôi chân dài da trắng, thật vất vả mới bắt được một người đẹp như thế, cứ như vậy đi về đâu không biết, không cam tâm.
Lý Đông Cường rút chìa khóa xe ra, cầm áo khoác che l*n đ*nh đầu đỡ mưa, định xuống xe tiếp tục tìm.
Hắn ta cũng không tin cô nàng ngoại quốc kia có thể đi được bao xa.
Một con hẻm quanh co, giống như mê cung, hắn ta đang phiền lòng, khoé mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy một bóng dáng yểu điệu ở phía trước, khoác lên mình mái tóc vàng rực rỡ, chỉ có một bóng lưng đã đẹp đến mức khiến lòng người kinh hãi.
Ánh mắt Lý Đông Cường sáng lên, vội vàng đi theo.
Hắn ta cách xa, cách màn mưa nhìn không rõ, nếu không sẽ nhìn thấy mặc dù mưa lớn mãnh liệt đầy trời, nhưng một giọt cũng chưa từng dính vào trên người mỹ nhân tóc vàng.
Đi theo mấy khúc cua, đi vào một ngõ cụt.
Lý Đông Cường đang suy nghĩ đã đến lúc ra tay, ngẩng đầu liền lộ vẻ kinh ngạc, trơ mắt nhìn mỹ nhân tóc vàng kia xuyên qua tường.
Hắn ta dụi dụi mắt, nhiều lần xác nhận đó là một bức tường!
Làm sao có thể được? Mưa quá lớn, hắn ta nhìn nhầm?
Lý Đông Cường không thể tin chạy tới, thăm dò sờ vách tường kia, lại sờ lên khoảng không, trọng tâm cả người không vững, đột nhiên bị một cỗ lực hấp dẫn kéo vào trong.
Hắn ta cuống quít đứng lên, ngẩng đầu phát hiện trước mặt là một quán bar.
Hắn ta đứng trước cửa, phía sau chính là bức tường lúc tới........! Thiết kế này thực sự rất khác biệt.
Lối vào làm như một bức tường, ông chủ quán bar xây ở đây để chơi trốn tìm?
"Quán bar Yên Lạc? Lần đầu tiên nghe." Lý Đông Cường bước vào, trong miệng nói thầm, "Để quán lộ liễu như vậy, cũng không sợ đóng cửa à."
Quán bar vốn là nơi săn bắt vui đùa, nếu không sạch sẽ còn có các loại thuốc, điều này cũng tiện cho hắn ta xuống tay với mục tiêu.
–
Nội thất của quán bar được trang trí lộng lẫy, sôi động, ánh sáng đầy màu sắc cùng âm nhạc đinh tai nhức óc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!