Chương 1: (Vô Đề)

Tôi là một kẻ sát nhân b**n th**, đã tự tay g**t ch*t người thân của mình.

Giết người xong, tôi còn cố tình quay lại cảnh thi thể đầy nhà để khiêu khích cảnh sát.

Tôi nói: "Đây là chuyện nhà của tôi, cảnh sát không được xen vào."

"Tôi lo giết người, lo chôn xác, cũng không gây tổn thất gì cho người ngoài."

"Bất cứ ai cũng không có tư cách bắt tôi."

Nói xong, tôi bật cười, giọng đầy mỉa mai: "Đương nhiên, cảnh sát cũng không bắt được tôi đâu."

Tôi là một kẻ sát nhân b**n th**, đã tự tay g**t ch*t người thân của mình.

Giết người xong, tôi còn cố tình quay lại cảnh thi thể đầy nhà để khiêu khích cảnh sát.

Tôi nói: "Đây là chuyện nhà của tôi, cảnh sát không xen vào được."

"Tôi lo giết người, lo chôn xác, cũng không gây tổn thất gì cho người ngoài."

"Bất cứ ai cũng không có tư cách bắt tôi."

Nói rồi, tôi bật cười, giọng đầy mỉa mai: "Đương nhiên, cảnh sát cũng không bắt được tôi đâu."

Chắc là do lời tôi nói hơi quá lố rồi.

Chỉ sau một đêm, tôi đã trở thành tội phạm bị truy nã hàng đầu của cảnh sát.

Tôi cảm thấy cảnh sát khắp thiên hạ đều coi việc bắt tôi là nhiệm vụ của mình.

Cũng phải thôi, nếu không bắt được tôi, thì mặt mũi của cảnh sát cả nước coi như bị tôi đạp dưới chân chà xát rồi.

Lúc ăn trưa, tôi nghe mấy bàn bên cạnh vừa xem thông báo trên điện thoại vừa bàn tán: "Đúng là một nhân vật tàn nhẫn, tự mình giết hại cả nhà."

"Chứ còn gì nữa, ngay cả cặp cháu trai gái sinh đôi ba tuổi cũng không tha."

"Các ông nói xem, một người phụ nữ sao có thể tàn nhẫn đến mức này chứ?"

"Xem kìa, thủ đoạn tàn nhẫn vô cùng. Trước tiên hạ độc, sau đó dùng dao chém, cuối cùng còn phóng hỏa đốt. Đều là người một nhà, thù gì oán gì mà phải làm đến mức đó?"

Một nam thực khách nói nhỏ: "Tôi nghe nói, kẻ sát nhân này với anh trai là sinh đôi long phụng. Cho nên, tôi cả gan đoán, mười phần hết chín là do 'trọng nam khinh nữ' mà ra."

"Nhà họ ở biệt thự xịn như vậy, thế mà tôi nghe nói cô con gái đó không có nổi một cái phòng riêng để ở."

"Sao người giàu mà cũng keo kiệt thế nhỉ? Nhà to như vậy cho con gái một cái phòng thì sao chứ? Giờ thì hay rồi, một mồi lửa, chẳng còn lại gì."

"Bọn trọc phú toàn thế. Ngày trước nghèo nên sợ rồi, bây giờ dù giàu có nhưng tư tưởng vẫn nghèo nàn, cứ nghĩ con gái là thứ 'lỗ vốn'."

Nghe đến đây, tôi không nhịn được mà xen vào một câu: "Tin tôi nghe được không phải như vậy. Nghe nói gia đình này cưng con gái nhất nhà đấy."

Tôi còn chưa dứt lời, mấy vị khách kia đã bưng bát của họ vây quanh bàn tôi.

"Cô gái nhỏ, cô quen gia đình này à?"

Quả nhiên, bản tính tò mò của con người sinh ra là để hóng chuyện thị phi.

Tôi húp một ngụm nước mì, nói: "Không quen, nhưng có nghe nói qua. Con gái nhà họ được nuôi như hoa như ngọc."

"Vậy rốt cuộc tại sao cô ta lại giết hại cả nhà mình?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!