Chương 48: (Vô Đề)

Sáng sớm, quản gia liền mang theo mấy nha hoàn tới mời Thanh Linh.

"Quản gia, đây là?" Sở Thanh Linh nghi ngờ nhìn mấy người trước mắt.

"Sở công tử, mời theo ta đi Thanh Liên cư. Vương Gia phân phó bắt đầu từ hôm nay ngài sẽ ngụ ở bên kia." Quản gia một mực cung kính nói, trong lòng lại nghi hoặc không thôi. Thanh Liên cư vốn không để cho bất kỳ người nào ở, hắn vẫn luôn cho rằng nơi đó chuẩn bị cho vương phi tương lai. Bởi vì điều kiện nơi đó ưu nhã, mặt hướng phía Nam quay lưng hướng Bắc, là chỗ ở tốt nhất trong phủ rồi.

"Nha. Ta dọn dẹp." Sở Thanh Linh nhàn nhạt trả lời liền xoay người muốn vào nhà thu dọn đồ đạc.

Quản gia vội vàng nháy mắt, ý bảo bọn nha hoàn theo sau giúp một tay, hắn đã nhìn ra, Vương Gia rất coi trọng vị đại phu trước mắt này. Nhìn thiếu niên đẹp đẽ nhưng gầy yếu này thật sự có thể trị lành bệnh của vương gia sao?

Đang lúc Sở Thanh Linh thu thập xong đồ chuẩn bị theo quản gia đi ra, trong sân tiến vào bốn người.

"Chúng ta ở đây?" Một thanh âm la lớn giống như đã từng nghe qua truyền đến.

Sở Thanh Linh ngẩng đầu, nhìn thấy cô gái hôm đó vung kiếm định chém hắc mã của mình. Mà bốn người tiến vào cũng vừa lúc nhìn thấy nàng.

"Là ngươi!" Tam sư huynh lạnh lùng quát lên.

"Hả? Thiếu hiệp biết Sở đại phu?" Quản gia nghi hoặc nhìn mấy người.

"Không biết." Sở Thanh Linh nhàn nhạt phun ra mấy cái chữ, "Quản gia, đi thôi."

"A, được. Mấy vị thiếu hiệp mời tùy ý." Quản gia mỉm cười gật đầu rồi đưa Sở Thanh Linh rời đi.

"Đợi đã nào…!" Tiểu sư muội bước một bước dài ngăn Sở Thanh Linh lqd ở trước mặt, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Sở Thanh Linh, nhịp tim lại tăng nhanh, một người tuấn mỹ như vậy, mình còn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại hắn, không ngờ lại gặp được ở vương phủ, sao có thể dễ dàng bỏ qua.

Sở Thanh Linh nhìn cô gái đang ở trước mặt ngăn mình lại, khẽ cau mày, không nói gì.

"Công tử, trước đó là do ta không tốt, thật xin lỗi, mong công tử bỏ qua cho." Tiểu sư muội nhận lỗi trước Sở Thanh Linh trong ánh mắt kinh ngạc của ba vị sư huynh của nàng, "Tiểu nữ tên Diệp Chỉ Thanh, xin hỏi công tử họ gì."

"Sở." Sở Thanh Linh lạnh lùng đáp lại, lách qua Diệp Chỉ Thanh rồi đi về phía trước. Quản gia vội vã đi theo sau, để lại Diệp Chỉ Thanh đang si ngốc nhìn theo bóng lưng của nàng.

"Không phải chứ, tiểu sư muội cư nhiên nói xin lỗi người khác." Tam sư huynh kinh ngạc, miệng cũng không khép lại được.

Đại sư huynh liếc nhìn Diệp Chỉ Thanh, không nói gì, chỉ xoay xoay người lạnh nhạt nói: "Được rồi, chúng ta vào thôi."

Diệp Chỉ Thanh nhìn theo bóng lưng Sở Thanh Linh, cho đến khi bóng lưng biến mất mới thu hồi ánh mắt. Nam tử tuấn mỹ mình cũng không thể chưa từng thấy, nhưng tại sao vừa nhìn thấy hắn thì mình không thể dời ánh mắt của mình đi đây? Cặp con ngươi trong suốt kia giống như có thể hút người vào.

"Đừng xem nữa tiểu sư muội, mọi người đi rồi." Tam sư huynh chua chát gọi.

"Ai cần huynh lo!" Diệp Chỉ Thanh hừ lạnh một tiếng, không để ý đến Tam sư huynh, đi theo sau Đại sư huynh vào phòng.

Quản gia đưa Sở Thanh Linh vào Thanh Liên cư, ddlqd phân phó bọn nha hoàn hầu hạ tốt liền cáo từ. Bọn nha hoàn vội vã xếp đặt đồ đạc, Sở Thanh Linh đứng ở trên lầu nhìn Thanh Liên cư này, trên mặt hiện lên một nụ cười không dễ dàng nhận biết. Nhìn ra, Thanh Liên cư này không phải là biệt viện bình thường. Ít nhất, bước đầu tiên đã thành công.

"Sở công tử, ngài uống trà."

"Sở công tử, có nóng không? Nô tỳ quạt cho ngài."

"Sở công tử mấy ~"

Sở Thanh Linh nghe được mấy thanh âm dạ thưa ríu rít, ngạc nhiên quay đầu lại, phát hiện ánh mắt nóng bỏng của bọn nha hoàn đang nhìn mình. Nhất thời Sở Thanh Linh lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Những nha hoàn này thật đúng là coi mình là nam nhân!

Bọn nha hoàn tranh nhau ân cần, phải biết rằng người có thể vào ở Thanh Liên cư khẳng định không phải tầm thường. Hơn nữa, hắn là đại phu đầu tiên xem bệnh cho Vương gia mà không có lập tức rời đi, lại tuấn mỹ như vậy. Nếu nắm lấy hắn, không nói tới chánh thất, làm thiếp cũng tốt hơn so với làm nha hoàn đó.

"Được rồi, các ngươi đi xuống trước. Ta muốn nghỉ ngơi." Sở Thanh Linh cười khổ phân phó bọn nha hoàn.

Bọn nha hoàn thất vọng đi xuống, mặc dù rất không cam tâm, nhưng cũng không dám dây dưa quá nhiều, dù sao trước mắt nam tử này là Đại Hồng Nhân (người tâm phúc) bên cạnh Vương gia!

Sở Thanh Linh đợi bọn nha hoàn đi rồi, đứng lẳng lặng ở trên ban công, nhìn ao sen phía bên dưới ban công, tâm tư có chút không yên. Thời điểm yên tĩnh luôn suy nghĩ lung tung. Nhớ tới chuyện kiếp trước, càng muốn rời kiếp này. Sao rối bời vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!