Lâm tướng quân thản nhiên nói:
"Nếu ngươi có thể chống đỡ được một nén nhang, ta sẽ đích thân đưa ngươi vào quân doanh."
Nghe vậy, mọi người trong Lâm gia đều kinh ngạc, Lâm Thiệu càng thêm sốt ruột:
"Cha, con bé chỉ là một tiểu cô nương, bây giờ có lẽ chỉ là nhất thời xúc động..."
Lâm tướng quân không để ý đến lời can ngăn, chỉ nhìn ta.
Ta không né tránh ánh mắt của ông ấy, đáp:
"Được, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức."
Trước đây ta từng nghe qua cái tên Lâm gia Tam Lang, Lâm Kim Việt.
Nghe đồn hắn tuấn tú vô song, là người giỏi cưỡi ngựa b.ắ. n cung nhất trong đám thanh niên kinh thành.
Năm ngoái hắn theo nội tổ phụ xuất chinh, một mình xông vào doanh trại địch, mang theo thủ cấp của tướng địch trở về, lập được chiến công hiển hách.
Hiện giờ hắn đang đứng trước mặt ta, tuy kiếm chưa ra khỏi vỏ, nhưng sát khí đã bức người.
Ta biết, đó là sát khí được tôi luyện trên chiến trường, hắn là một chiến sĩ thực sự từng trải qua m.á. u tanh.
Lâm Kim Việt ánh mắt lạnh lùng như sao băng: Mời.
Ta cung kính hành lễ, rút kiếm ra khỏi vỏ.
Chiến trường vốn không phân biệt nam nữ, chỉ cần nắm chắc được thanh kiếm trong tay, mới có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ.
Vô số đêm sau khi tỷ tỷ mất, ta đau đớn khôn nguôi, căm hận bản thân mình bất lực.
Ta rõ ràng có thể vung kiếm chiến đấu, lại chỉ có thể khoác lên mình xiêm y mềm mại, uyển chuyển nhảy múa.
Ta rõ ràng hận Hoàng thượng đến nghiến răng nghiến lợi, lại mỗi đêm phải cười nói dịu dàng, lấy lòng hắn.
Ta rõ ràng là người chất phác thật thà, lại phải học cách nịnh nọt, trở nên giả dối hai mặt.
Ta lên vô số kế hoạch ám sát hắn, vì vậy đêm đêm luyện kiếm.
Trong cung cấm mang theo binh khí, ta liền lấy cành trúc làm kiếm, luyện đến mức có thể xuyên thủng không khí, đ.â. m vào gỗ ba tấc.
Nhưng dù ta có làm nhiều hơn nữa, tỷ tỷ cũng không thể trở về.
Ta bị đè nén đến mức thở không nổi, thỉnh thoảng lại nghĩ, sau khi g.i.ế. c hắn ta phải làm gì.
Nhưng ta không nghĩ ra được.
Biết tỷ tỷ trở lại, ta cũng không dám nhận nàng ấy.
Ta sợ tỷ ấy hỏi ta sau này sống thế nào, có chăm sóc tốt cho bản thân không, tại sao lại giống như tỷ ấy mà trở về.
Ta không dám nhìn vào mắt tỷ ấy, không dám nói ta tự thiêu, không dám nói với tỷ ấy A Đình đã thay đổi hoàn toàn.
Ta chỉ ngộ ra một điều, Hoàng đế hôn quân vô đạo, thiên hạ dân chúng lầm than, vậy thì hãy lập một vị Hoàng đế mới.
Tỷ tỷ ta có lòng thương người, có tài kinh bang tế thế, nàng viết ra những bản sách lược còn hay hơn những kẻ bất tài kia, nàng dạy binh pháp cho Lâm gia khiến Lâm gia bách chiến bách thắng.
Cớ gì nàng không thể làm Hoàng đế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!