Thời tiết nóng dần lên trong tiếng máy dệt vải của Tưởng Bối Bối.
Mặt trời ngày càng gay gắt. Một trận mưa rào trút xuống, gột rửa đi màu xanh non nớt của cây cối.
Bồ công anh ven đường đội những bông hoa cầu trắng xóa. Cỏ đuôi chó cong mình rũ xuống, lông trên bông cỏ y hệt lông tạp trên đuôi chó. Cỏ linh lăng dại nở hoa vàng nhỏ xíu.
Chu Hoán nhìn thấy đám cỏ này là thích nhất, trong mắt cô, đây không phải cỏ dại mà là từng mảng thức ăn chăn nuôi béo bở.
Ven hồ mọc lên một bãi cỏ hương bồ. Vu Mộc Dương bảo hoa bông màu vàng nâu trên ngọn cỏ hương bồ nhìn xa như cái lạp xưởng hun khói, vừa nói vừa nuốt nước miếng.
Hắn đi lên bóp thử, bông hương bồ bung ra những sợi lông tơ trắng muốt. Những sợi lông này giống bồ công anh, gió thổi qua là bay đi xa.
Cỏ mần trầu trên bờ ruộng năm nào gió xuân thổi cũng mọc lại, diệt mãi không hết. Dã yến mạch lẫn trong ruộng lúa mì, định đánh tráo giả làm thật nhưng tiếc là thất bại thảm hại.
Trên bãi đất trống trước nhà đang phơi lúa mì mới thu hoạch. Dưới lúa mì lót tấm phên tre Miêu Bỉnh đan.
Lý Thốn Tâm, Địch Uyển Linh, Phùng Hòe và Vu Mộc Dương cầm néo đập lúa. Triệu Bồng Lai dùng chĩa ba gạt rơm đã tuốt hết hạt sang một bên chất đống.
Miêu Bỉnh từ phía nhà mới đi tới, trên tay cầm một đôi giày rơm, gọi vọng vào trong nhà: "Chu Hoán." Gọi hai tiếng không thấy ai ra.
Địch Uyển Linh nói: "Chắc cô ấy ra sau nhà cho gà ăn rồi."
Vừa dứt lời, một tiếng "Ơi" vọng lại từ sau nhà gạch mộc, Chu Hoán chạy chậm tới: "Sao thế? Gọi tôi có việc gì không?"
Miêu Bỉnh đưa đôi giày rơm cho cô: "Giày của cô làm xong rồi này."
"A!" Chu Hoán reo lên một tiếng đầy ngạc nhiên và vui sướng, nhận lấy từ tay Miêu Bỉnh, "Cảm ơn, để tôi thử xem."
Chu Hoán ngồi xuống ghế trong sân, cởi giày cũ, xỏ đôi giày rơm vào, đứng lên đi vài bước. Kích cỡ vừa vặn, lại mềm nhẹ.
Cô chạy đến trước mặt Lý Thốn Tâm và Địch Uyển Linh đang đập lúa, tạo dáng hỏi: "Thế nào, thế nào?"
Hai người dừng tay nghỉ ngơi, ánh mắt rơi xuống chân Chu Hoán, trong lòng không khỏi cảm thán.
Thiên phú của Miêu Bỉnh và Tưởng Bối Bối đúng là đỉnh thật, bện giày rơm mà cũng ra hoa ra hoa được.
Mỗi người có hai đôi giày rơm. Một đôi là giày bít mũi, xuân hạ thu đều đi được.
Một đôi vốn định làm để thay đổi, không ngờ Hạ Tình buột miệng hỏi "Có làm được dép lê xỏ ngón không" thế là mọi người thi nhau nảy ra ý tưởng kỳ quái.
Người muốn làm dép tông, người muốn làm xăng đan quai chữ công (), chữ vương (). Kỳ quái nhất là Chu Hoán, đòi một đôi xăng đan chiến binh La Mã.
Bện, kiểu gì cũng bện được hết.
Đôi giày này của Chu Hoán đi lên chân quả thực rất đẹp, mang phong cách dị quốc, phối với trang sức lông chim trên đầu cô lại càng thêm độc đáo.
Lý Thốn Tâm nhận xét: "Nếu thay váy múa vào thì trông y hệt cô gái Digan."
Địch Uyển Linh nói: "Giống nữ chiến binh Amazon."
Vu Mộc Dương sờ cằm trầm ngâm: "Ừm... Giống mụ phù thủy."
"Cậu đi chết đi!" Chu Hoán nhặt cái chổi bên cạnh đuổi đánh Vu Mộc Dương.
Triệu Bồng Lai chống cây chĩa ba, hào hứng ngâm thơ: "Trúc trượng mang hài khinh thắng mã, nhất thoa yên vũ nhậm bình sinh."
*Gậy trúc giày rơm nhẹ tựa ngựa, áo tơi mưa khói mặc bình sinh
- Thơ Tô Đông Pha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!