Thái Sử Hoàn vẫn bị trói vào cây ngô đồng. Có lẽ vì chưa hoàn hồn sau cú ngã suýt liệt nửa người nên hắn ngậm chặt miệng, không hó hé nửa lời.
Mọi người xem náo nhiệt xong thì mặc kệ hắn, ai làm việc nấy.
Tưởng Bối Bối ngồi bên tường, ôm bó sợi màu trắng treo trên sào xuống. Đó là sợi cây gai.
Trên tường đóng một cái đinh gỗ, Tưởng Bối Bối chải sợi xong, móc một đầu vào đinh gỗ, bắt đầu bện dây thừng.
Ngón tay cô thoăn thoắt, động tác mềm mại, bện ra những sợi dây thừng đều tăm tắp. Khóe miệng cô mỉm cười chào hỏi Vương Nhiên và Miêu Bỉnh vừa đi chặt tre về, hỏi hai người dây thừng có dùng tốt không.
Vương Nhiên và Miêu Bỉnh vừa nói chuyện vừa mỗi người kéo một bó tre nhỏ về, ngẩng đầu đáp lại dây thừng của Tưởng Bối Bối rất chắc chắn. Hai người kéo tre vào tiền viện, ngọn tre dài quét qua cây ngô đồng.
Miêu Bỉnh chặt một đoạn ống tre, ngồi trên đôn gỗ, dùng lưỡi rìu chẻ đầu ống tre không có mắt, chẻ thành từng nan nhỏ nhưng không chẻ đứt hẳn, phần đầu có mắt tre vẫn giữ nguyên.
Sau đó hắn lại chẻ nhỏ từng nan tre ra, biến đoạn ống tre thành một bó nan tre nhỏ xòe ra như bông hoa.
Miêu Bỉnh xin Tưởng Bối Bối một đoạn dây thừng buộc chặt phần đầu có mắt tre lại, bó gọn, đưa cho Vân Tú.
Vân Tú vui vẻ đón lấy. Có cái bàn chải tre này, cô cọ nồi sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Miêu Bỉnh bắt đầu chẻ tre, Vương Nhiên đi tìm gỗ nhóm lửa. Miêu Bỉnh và Phùng Hòe nghe Triệu Bồng Lai nói họ muốn xây nhà mới, nhà có rồi thì đồ đạc trong nhà đương nhiên không thể thiếu. Miêu Bỉnh nghĩ sẽ thử làm mấy cái ghế tre trước.
Đám đàn ông ở sân bên kia. Phùng Hòe đang đẽo đá, bên cạnh là cái cối xay đá làm xong hôm qua, dùng để xay bột.
Triệu Bồng Lai muốn dùng đá xây nền móng, nhưng nhân lực không đủ, Hạ Tình chưa làm xong xe ba gác, vận chuyển và cắt gọt tốn thời gian công sức nên anh ta bảo Phùng Hòe gia công được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Hạ Tình đang bào gỗ. Hứa Ấn và Triệu Bồng Lai cùng cầm cưa xẻ gỗ. Hứa Ấn lau mồ hôi, ngẩng đầu gọi: "Vân Tú."
Vân Tú thò người ra khỏi bếp: "Ơi."
"Rót ít nước ra đây."
"Biết rồi."
Vân Tú xách ấm nước cầm bát đi sang bên kia. Bốn người dừng tay một lát, đi tới uống nước nghỉ giải lao.
Vu Mộc Dương sán lại, cũng muốn thử kéo cưa.
Triệu Bồng Lai đá hắn: "Xéo đi. Gạch nung xong chưa?"
Vu Mộc Dương nói: "Tôi đang đợi anh Vương và Tiểu Liễu đây mà."
Vương Nhiên tới, Vu Mộc Dương gọi hắn lại, hai người khoác vai bá cổ, Liễu Thác Kim đi trước, ba người cùng đi về phía lò gạch.
Xây nhà mới mà chưa chuẩn bị được vạn viên gạch thì chưa dám động thổ. Một mình hắn làm không xuể, thấy ai rảnh là kéo qua phụ ngay.
Cảnh tượng hài hòa trật tự, khó ai nghĩ đây là thế giới nguyên thủy hoang vu, trông cứ như một ngôi làng yên bình ấm áp nào đó.
Thái Sử Hoàn ngẩn ngơ thu hết mọi thứ vào tầm mắt. Ý thức được mình đang quan sát, hắn bực bội.
Hắn không muốn nhìn, những hình ảnh này như con dao độc đâm vào lòng hắn. Hắn cựa quậy trong dây trói, thấy Nhan Bách Ngọc đi tới thì khựng lại, cứng đờ người không dám động đậy.
Nhan Bách Ngọc nói với Lý Thốn Tâm: "Hôm nay cô đừng làm việc nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Lý Thốn Tâm im lặng đồng ý. Nhan Bách Ngọc hơi nghiêng đầu. Trong bóng râm dưới mái hiên, đôi mắt Nhan Bách Ngọc như ngọc thạch tỏa sáng, vừa dịu dàng lại vừa tinh anh thấu suốt vạn vật.
Lý Thốn Tâm nhìn đôi tay thoăn thoắt bện dây thừng của Tưởng Bối Bối như bông hoa nở rộ dưới ánh mặt trời, nheo mắt vì chói: "Cô cẩn thận chút nhé."
"Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!