Chương 31: (Vô Đề)

Ngay đêm hôm đó, Lý Thốn Tâm nghe thấy tiếng gầm rú vọng lại từ nhà cỏ bên cạnh.

Bên đó dường như nổ ra một trận cãi vã kịch liệt, nhưng lại giống như chỉ có một người đang chửi bới.

Lý Thốn Tâm không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nghĩ là nội bộ bên đó lục đục.

Sáng sớm hôm sau, Miêu Bỉnh tìm đến, thỉnh cầu Lý Thốn Tâm cho phép hắn gia nhập nhóm của họ.

Nhan Bách Ngọc bất động thanh sắc liếc nhìn Phùng Hòe. Phùng Hòe nhìn Miêu Bỉnh, lông mày hất lên vui vẻ. Vu Mộc Dương hừ mũi khinh thường.

Triệu Bồng Lai và Hạ Tình vui mừng ra mặt vì có thêm nhân lực và một thiên phú công nghệ hữu ích. Vương Nhiên và Tưởng Bối Bối không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ nhìn về phía Lý Thốn Tâm.

Lý Thốn Tâm đang chải đầu cho Liễu Thác Kim, nghe Miêu Bỉnh nói xong thì im lặng một lúc, chưa trả lời ngay.

Phùng Hòe và Miêu Bỉnh tưởng cô đang do dự, lập tức căng thẳng.

Lý Thốn Tâm buộc tóc xong cho Liễu Thác Kim, vỗ vỗ vai cô ấy. Liễu Thác Kim đứng dậy đi rửa mặt súc miệng.

Lý Thốn Tâm nhìn Miêu Bỉnh, nói: "Nếu anh thực lòng muốn đến, tôi đương nhiên rất hoan nghênh."

Miêu Bỉnh thở phào nhẹ nhõm: "Trước kia tôi đúng là có nhiều lo lắng, nhưng bây giờ thực sự thật lòng muốn qua đây."

Lý Thốn Tâm không nói gì thêm, coi như ngầm đồng ý.

Miêu Bỉnh đến rất đúng lúc, mọi người đang chuẩn bị ăn sáng. Vân Tú làm mì cán tay.

Hôm qua hầm xương sườn với măng mùa đông còn thừa khá nhiều, được tận dụng làm nước dùng và đồ ăn kèm.

Miêu Bỉnh không bị đối xử khác biệt, cũng được một bát. Chỉ là vì cái bàn trong nhà chính thực sự không chen nổi nữa, mấy người đến sau là Vu Mộc Dương, Triệu Bồng Lai và Miêu Bỉnh đành phải lấy đôn gỗ nhỏ ngồi ăn ngoài sân.

Miêu Bỉnh nhìn bát mì cán tay trên tay. Sợi mì trắng phau, bên trên đè không ít măng sợi và một miếng sườn. Hắn dùng đũa đảo mì lên, mùi thơm nóng hổi bốc lên ngào ngạt.

Miêu Bỉnh nâng niu bưng bát mì, như muốn từ từ thưởng thức từng chút một. Hắn ghé miệng vào vành bát húp một ngụm nước dùng trước.

Nước canh nóng hổi nồng nàn vị thịt khô, sau đó vị cay nồng của gừng lan tỏa.

Hắn nhớ lại cuộc sống một năm qua của họ, gần như từ sáng sớm đến tối mịt đều bôn ba kiếm cái ăn.

Trong ba người chỉ có Phùng Hòe biết nấu ăn, tay nghề tuy không tính là tinh thông nhưng ở cái thế giới nguyên thủy này, không bột đố gột nên hồ, gia vị không có, thậm chí nguyên liệu cũng chẳng có thì biết nấu ăn cũng coi như vô dụng.

Canh rau dại là món ăn thường ngày của họ. Họ từng kiếm được một cục muối mỏ, mỗi lần nấu canh chỉ đun nước sôi, thả rau dại vào, cho cục muối mỏ vào khoắng một cái, nấu nhừ rau ra thành canh rồi ăn.

Thứ canh đó không có lấy một giọt dầu mỡ, chỉ có vị mặn chát và mùi cỏ ngai ngái. Uống xong, đầu lưỡi vẫn còn đọng lại vị đắng chát khó tan.

Mùi vị đó đã thay thế tất cả ký ức về những món canh ngon lành hắn từng nếm trước kia. Giờ cứ nhắc đến canh là hắn chỉ nghĩ đến vị mặn đắng và mùi tanh của cỏ.

Miêu Bỉnh gắp một đũa mì hút vào miệng, không nỡ cắn đứt, cứ ngậm trong miệng rồi dùng đũa lùa tiếp phần mì bên ngoài vào.

Sợi mì mềm dai, mùi bột mì thuần phác cần phải nhai kỹ, nhai chậm mới cảm nhận được vị thơm ngọt hậu.

Hơn một năm lưu lạc, họ đã ăn qua đủ thứ, dù không biết chế biến hay thiếu dụng cụ thì cũng kệ, miễn là cho vào mồm nuốt được, chẳng màng đến hai chữ "cảm giác". Ban đầu còn khó nuốt, về sau đói quá thì cái gì cũng ăn tất.

Món ăn ngon nhất với họ là khoai nướng, nướng xong nóng hổi, ăn vào no bụng. Nhưng ăn nhiều cũng ngán, vị giác tê liệt, ăn chỉ là một quy trình để sống chứ chẳng còn chút kh*** c*m nào.

Miêu Bỉnh để dành miếng sườn đến cuối cùng mới ăn. Sườn hầm rất nhừ, róc thịt, nhai rất dai. Mùi thịt hun khói càng nhai càng đậm đà, mỡ và nước thịt cùng ứa ra trong miệng.

Họ từng đi săn nên không thiếu thịt, nhưng chế biến loanh quanh chỉ có luộc hoặc nướng lửa. Đối với họ đó cũng coi như bữa ngon, nhưng vẫn luôn thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Miêu Bỉnh bỗng nhiên thấm thía câu nói hôm qua của Phùng Hòe. Bát mì này khiến hắn bần thần, phút chốc kéo hắn từ cuộc sống người rừng nguyên thủy trở về thế giới văn minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!