Tiếng gọi "Về ăn cơm" lặp đi lặp lại vô số lần đã tôi luyện cho Vân Tú một chất giọng vang vọng.
Dù gió thu thổi vù vù nhưng hai người trong vườn rau vẫn bắt được chính xác âm thanh của cô.
Nhan Bách Ngọc và Triệu Bồng Lai nhìn nhau, niềm vui sướng trong khoảnh khắc lan tỏa nơi đáy mắt.
Hai người thậm chí chẳng buồn cất cuốc, vứt toẹt xuống đất rồi chạy ra trước nhà. Đôi chân nôn nóng đi nhanh vài bước rồi không kìm được mà chạy vụt đi.
Vu Mộc Dương nhìn thấy hai người chạy tới, lập tức quên béng chuyện hai người lạ trong nhà. Hắn nhớ mấy gian nhà gạch mộc này da diết, nỗi cô đơn lẻ loi như con xa quê xa người thân tích tụ bao ngày giờ vỡ òa.
Về đến cửa nhà bình an, hắn vui sướng đến mức tay chân luống cuống, từng thớ thịt trên người gào thét đòi ôm ấp. Nhưng ôm người khác giới thì không tiện, thế là vừa thấy Triệu Bồng Lai, hắn liền lao vào như hổ đói: "Anh Triệu!"
Triệu Bồng Lai bị húc đau điếng cả xương ngực. Bụi bặm trên người Vu Mộc Dương bay ra mù mịt làm anh ta sặc ho sù sụ, mắt cay xè không mở nổi, miệng mắng: "Mẹ kiếp, cậu định ám sát tôi đấy à!" Miệng thì hung dữ nhưng thần sắc lại vô cùng nhẹ nhõm.
Nhan Bách Ngọc cũng đang đắm chìm trong niềm vui người thân trở về, nhưng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt nàng biến đổi, như trời đang nắng bỗng kéo mây đen.
Ánh mắt nàng dao động bất an, giọng nói lo lắng: "Thốn Tâm và mọi người đâu?!"
Vân Tú và Triệu Bồng Lai sực tỉnh, nhìn về hướng Vu Mộc Dương chạy về, hoàn toàn không thấy bóng dáng những người khác. Trái tim vừa được nhen nhóm lửa ngọt ngào chưa đập được mấy nhịp đã rơi tõm xuống hầm băng.
Ba người mặt cắt không còn giọt máu, nhìn chằm chằm về phía cuối con đường với ánh mắt kinh hoàng.
Vu Mộc Dương vội nói: "Đoạn cuối tôi chạy trước về, Trưởng thôn và mọi người ở ngay phía sau, chắc một lát nữa là tới thôi. Đừng lo, họ không sao cả, không thiếu một ai."
Vu Mộc Dương vừa dứt lời chưa được bao lâu, ba người liền thấy bóng dáng bốn người nhóm Lý Thốn Tâm.
Bốn người kia cũng nóng lòng về nhà nên xốc lại tinh thần, bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã về đến trước nhà.
Nhan Bách Ngọc và mọi người ra đón. Hai người lạ trong nhà tuy không hiểu chuyện gì nhưng cũng thấy ngại khi cứ ngồi đó, bèn đi ra, lẳng lặng đứng sau lưng nhóm Nhan Bách Ngọc.
Đoàn người đi xa trở về trông như vừa được vớt lên từ vũng bùn, vừa mệt mỏi vừa chật vật. Chút hưng phấn khi về đến nhà vừa nhen nhóm đã nhanh chóng lụi tàn sau khi đến nơi.
Ai nấy đều như người tăng ca suốt đêm đến sáng mới được về, đầu óc đã tê liệt vì mệt.
Lý Thốn Tâm không chú ý nhiều đến hai người lạ, chỉ chỉ huy mọi người dỡ hàng, rồi bảo Vân Tú đi nấu chút gì cho mọi người ăn.
Hạ Tình ôm hũ muối xuống, theo Vân Tú vào bếp. Cô đặt hũ muối xuống đất, mở nắp ra. Vân Tú thấy bên trong đầy ắp một hũ muối. Chỗ muối thô này còn cần hòa tan lọc lại, nhưng lượng này cũng đủ cho họ dùng hơn một năm.
Trên mặt hũ muối còn có mấy quả vỏ xanh vàng trông như quả lê hương. Vân Tú tò mò: "Cái gì đây?"
Hạ Tình lấy ba quả đó đưa cho Vân Tú, giọng đầy ấm ức: "Chỗ bọn tôi khai thác mỏ có cây óc chó. Bọn tôi định mang nhiều về cho mọi người nhưng thực sự không có chỗ chứa, chỉ hái được ba quả về cho mọi người xem cho biết thôi."
Vân Tú cầm quả xanh vàng trong tay: "Đây là quả óc chó á?" Sao không giống trong ký ức của cô nhỉ?
Hạ Tình giải thích: "Bóc lớp vỏ xanh bên ngoài đi chính là hạt óc chó bán ngoài chợ đấy."
"Thấy các cô về là chúng tôi vui lắm rồi." Vân Tú sờ má Hạ Tình, quệt được một tay đầy bụi, "Để tôi đun nước nóng cho các cô tắm rửa trước đã, người ngợm thế này cứ như đi chạy nạn về ấy."
"Không cần đun nước đâu, giờ trời vẫn nóng, tắm nước lạnh là được rồi. Cô cứ nấu cơm trước đi, trên đường về lương khô ít ỏi, cả lũ phải thắt lưng buộc bụng, lại chẳng ngon bằng cô nấu. Chúng tôi thèm cơm cô nấu lắm rồi."
"Được, tối nay tôi làm một bữa thịnh soạn cho các cô." Vân Tú nâng niu ba quả óc chó trong tay, "Tôi mang cái này cho Bồng Lai xem đã, có mỗi ba quả, lại càng quý hiếm."
Triệu Bồng Lai và Vu Mộc Dương mỗi người xách một bọc quần áo gói thành tay nải, quần áo dính đầy bụi. Liễu Thác Kim ôm cái bình, một tay xách cái bọc lá chuối.
Ba người đi đến bên cạnh nhà chính. Triệu Bồng Lai vào gian nhà gạch mộc nhỏ, cởi tay nải, đổ đồ trong bình ra, bên trong toàn là đất quặng.
Triệu Bồng Lai hỏi: "Đây là quặng sắt à? Chẳng phải các cậu bảo luyện ra sắt ở bên kia rồi mới mang về sao?"
Vu Mộc Dương làm bộ bí hiểm, đón lấy cái bọc lá chuối trên tay Liễu Thác Kim, mở ra, để lộ mười khối gang được buộc dây thừng bên trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!