"Tôi muốn về nhà!!!"
Người phụ nữ gào khóc lên câu này, cho đến khi giọng nói hoàn toàn khản đặc, phổi rung lên như bị xé rách, vọng lại những âm thanh đau đớn trống rỗng.
Sự đồng cảm quả là một thứ đáng sợ.
Hạ Tình và Vu Mộc Dương bị kinh hãi tột độ. Sự bất an to lớn không thể chấp nhận được huyễn hóa thành nỗi sợ hãi, bò từ ngón chân lên tận cánh tay.
Hạ Tình dựng tóc gáy, tự ôm lấy hai tay mình. Vu Mộc Dương giật mình lùi lại một bước lảo đảo.
Người phụ nữ điên cuồng chạy về phía xa, như đứa trẻ chịu uất ức tột cùng vừa khóc vừa chạy đi tìm cha mẹ để mách.
"Con muốn về nhà. Cha, mẹ..." Giọng người phụ nữ rung lên theo nhịp chạy, nức nở từng hồi.
Cô cứ chạy mãi về phía trước, hoàn toàn không có mục đích, chỉ bị nỗi nhớ nhung mãnh liệt nhấn chìm, hành động theo sự thúc đẩy của cảm xúc.
Cho đến khi cô nhìn thấy cây tùng thẳng tắp kia.
Đó là một cây tùng già ngàn năm, vỏ cây màu nâu đen cứng như đá, cành lá vươn rộng sang hai bên, đứng đợi trong bóng chiều tà, dang rộng vòng tay to lớn.
Vòng tay ấy mang theo sự cám dỗ ngọt ngào.
Mục tiêu của người phụ nữ đột nhiên rõ ràng, thần sắc trở nên điên cuồng tột độ, cô lao đầu vào cây tùng.
Muốn sà vào lòng nó, để máu thịt mình tan vào thân cây.
Đúng lúc này, một bóng người từ bên cạnh lao ra chặn đường người phụ nữ, thân hình to lớn ôm trọn lấy cô, ghìm chặt bước chân cô lại.
Triệu Bồng Lai thở hồng hộc chạy tới chỗ Hạ Tình và Vu Mộc Dương. Hai người vừa mới hoàn hồn, nhìn về phía Hứa Ấn đang chặn người phụ nữ lại.
Hạ Tình và Vu Mộc Dương lúc này mới nhận ra người phụ nữ muốn tìm chết. Dù phân tích theo góc độ khoa học thì đâm đầu vào cây chưa chắc đã chết, nhưng quyết tâm muốn chết của cô ấy thì Hạ Tình và Vu Mộc Dương cảm nhận rất rõ. Hơi lạnh chạy dọc sống lưng lên tận não, họ không kìm được run rẩy toàn thân.
Người phụ nữ gào khóc thảm thiết trong lòng Hứa Ấn, không ngừng giãy giụa, cào cấu cắn xé hắn nhưng không thoát khỏi sự kìm kẹp.
Cây tùng dang rộng cánh tay dường như rũ xuống, lộ ra vẻ thất vọng, dáng hình nó từng bước đi xa, trở nên xa không thể với tới.
Người phụ nữ hoảng loạn, tuyệt vọng vươn tay về phía cây tùng.
Tiếng khóc của cô trở nên sắc nhọn dị thường, biến thành tiếng hú vô nghĩa, như thể có thứ gì đó muốn xé toạc cơ thể cô để thoát ra ngoài.
Mọi người cảm nhận rõ ràng lý trí của người phụ nữ đang bị thiêu đốt. Sợi dây thần kinh trong đầu cô bị kéo căng đến cực hạn, bắt đầu đứt từng sợi, chỉ còn lại một sợi tơ mỏng manh níu giữ.
Sự sụp đổ của người phụ nữ lây lan như bệnh dịch. Hạ Tình bịt tai lại, nước mắt trào ra không kiểm soát, sợ hãi dậm chân.
Vu Mộc Dương mặt cắt không còn giọt máu. Triệu Bồng Lai đứng ngây ra tại chỗ. Hứa Ấn nhíu mày sâu, sắc mặt tràn đầy đau xót.
Vân Tú từ xa đã thấy tình hình bất thường, gọi Lý Thốn Tâm và Nhan Bách Ngọc vội vàng chạy tới. Còn chưa đến gần, bầu không khí đắng chát cay nồng đã lan tràn tới.
Vân Tú cũng không biết phải làm sao.
Họ phải an ủi cô ấy thế nào? Trấn an cô ấy ra sao? Chính bản thân họ cũng đang giãy giụa trong bể khổ này cơ mà.
Lý Thốn Tâm vượt qua mọi người, đá vụn dưới chân cô phát ra tiếng lạo xạo. Cô đi thẳng về phía người phụ nữ, bước chân vững vàng, tốc độ rất nhanh.
Cô đứng lại trước mặt Hứa Ấn và người phụ nữ, bóng dáng cô dường như át cả cây tùng già kia.
Vừa dừng lại trước mặt hai người, cô vung tay tát một cái thật mạnh.
Động tác ấy không chút do dự hay ngập ngừng, dứt khoát và đột ngột đến mức mọi người không kịp phản ứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!