Chương 14: (Vô Đề)

Khi Hứa Ấn và Triệu Bồng Lai quay lại, lừa đen thồ về một bó cá hun khói và một ít công cụ bằng đá.

Tranh thủ lúc trời chưa tối, mọi người dựa vào tường bên hông nhà chính, chôn cột trụ, buộc thanh gỗ ngang làm khung tường, trát bùn đất lên rồi lợp mái bằng cỏ tranh, dựng thêm một gian nhà gạch mộc nhỏ.

Căn phòng này người đi vào phải khom lưng, chỉ dựng tạm để làm chỗ ngủ nghỉ. Lý Thốn Tâm đốt một đống lửa bên trong để hong khô, đợi ngày mai lợp mái.

Thời gian qua nhóm Lý Thốn Tâm không xây thêm nhà vì thứ nhất là chưa cần kíp, thứ hai là Hạ Tình tuy là thợ mộc, làm được xà nhà, cửa sổ nhưng không rành quy trình xây dựng nhà cửa, không biết việc gì trước việc gì sau, cũng không hiểu nhiều về chọn địa điểm hay đầm nền móng.

Đã không thể xây nhà tốt hơn thì họ cũng chẳng phí công sức vào đó nữa, chỉ để Hạ Tình tập trung làm nông cụ trước, xem có làm được mấy món dùng tạm không.

Khi Triệu Bồng Lai đến, chỗ ở thực sự thiếu thốn nên mới bàn nhau dựng thêm một gian.

Triệu Bồng Lai rất xuề xòa với chỗ ở tạm thời của mình, cảm thấy chỉ cần có chỗ chui ra chui vào là được. Sáu người cùng xắn tay làm, nửa ngày là xong.

Anh ta dồn hết tâm huyết, chuẩn bị sau khi chọn xong địa điểm sẽ dốc sức vào ngôi nhà mới của họ.

Anh ta cảm thấy ngôi nhà đầu tiên của làng mình nhất định phải rộng rãi thoải mái, tọa Bắc triều Nam, phải có một phòng khách lớn.

Ban ngày ánh nắng tràn ngập, ban đêm mát mẻ dễ chịu, đủ chỗ cho cả nhóm ăn cơm họp hành mà không cần phải co vai rụt cổ chen chúc nhau nữa.

Mùa đông đã đi đến những ngày cuối cùng, đông qua xuân tới, khí hậu dần ấm áp, trời còn đổ hai trận mưa nhỏ.

Mấy người không có lịch, cũng chẳng biết bây giờ là tháng mấy. Chỉ có Lý Thốn Tâm dựa vào nhiệt độ và quy luật 24 tiết khí, áng chừng lúc này khoảng từ Lập xuân đến Vũ thủy.

Hạ Tình nhìn thấy những chiếc rìu đá, dao đá Triệu Bồng Lai mang về thì nhớ tới doanh trại bị gấu đen chiếm cứ của mình.

Nơi đó không chỉ trữ thức ăn của cô và Vân Tú, quan trọng nhất là có một số cái đục và dụng cụ lấy dấu do cô dùng đá chế tác. Tuy không bằng đồ sắt nhưng lưỡi dao đã được mài giũa nhiều lần, dùng rất thuận tay. Có chúng, việc đục rãnh và tạo hình sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Hạ Tình tính toán, đợi trời ấm lên, con gấu đen kia biết đâu sẽ rời khỏi doanh trại đi kiếm ăn nơi khác, cô có thể tranh thủ quay lại lấy dụng cụ. Răng gấu có sắc đến mấy cũng chẳng thể nuốt chửng mấy cái đục đá của cô được.

Hạ Tình nói ý tưởng này với mọi người liền nhận được sự ủng hộ.

"Tôi đi cùng cô. Nhân tiện thời tiết ấm áp, động vật ngủ đông ra ngoài hoạt động, tôi xem có săn được con mồi nào không."

Giọng nói trầm ồm của Hứa Ấn mang lại cảm giác an toàn, nhưng Hạ Tình chưa từng ở riêng với hắn, huống chi là đi xa, trong lòng vẫn có chút e dè, đưa mắt nhìn Nhan Bách Ngọc và Lý Thốn Tâm.

Nhan Bách Ngọc nói: "Vậy tôi cũng đi một chuyến. Có Lão Đại và bầy sói đi cùng, tìm kiếm con mồi dễ dàng hơn."

Hứa Ấn gật đầu. Lý Thốn Tâm dặn: "Bách Ngọc, cô đi theo con đường lần trước chúng ta đi ấy, trên đường có một rừng trúc, cô còn nhớ không? Giờ chắc đang mọc măng xuân, nếu có thì đào ít về nhé."

"Được." Nhan Bách Ngọc quay sang Vân Tú, "Vân Tú, cô ở nhà đi."

Ba người thu dọn đồ đạc sơ qua. Hạ Tình cầm một bó dây leo khô. Hứa Ấn xách một cây gậy gỗ buộc mũi thương đá mài nhọn.

Nhan Bách Ngọc mang theo cung tên, đứng ở cửa gọi một tiếng. Ba cái bóng xám trắng từ xa lao vút tới, vây quanh Nhan Bách Ngọc nhảy nhót.

Nhan Bách Ngọc gãi gãi gáy Lão Nhị, Lão Tam: "Hai đứa ở nhà ngoan nhé." Rồi dẫn Lão Đại đi theo Hứa Ấn và Hạ Tình, đi về phía con đường lúc trước cứu hai người họ.

Sau khi ba người rời đi, những người còn lại cũng không nhàn rỗi.

Triệu Bồng Lai đi thăm dò môi trường xung quanh. Lý Thốn Tâm hôm qua đã bón lót phân, hôm nay cầm cuốc san phẳng đất cạnh vườn rau, phủ một lớp rơm rạ lên từng luống đất, chuẩn bị trồng gừng cô mới dâm mấy hôm trước.

Đầu bờ ruộng đặt một cái bình gốm. Vân Tú ghé đầu vào xem, trên người rơi xuống một hạt cỏ làm mặt nước gợn sóng.

Vân Tú nhìn thứ ngâm trong nước, lấy ra một cây xem, là cây mía đã nảy mầm ở các đốt: "Trưởng thôn, hóa ra cô còn có cả mía à? Cô ngâm nước làm gì thế? Nảy mầm hết rồi này."

Hạ Tình gọi Lý Thốn Tâm là "Trưởng thôn" một lần rồi quen miệng luôn, không chịu sửa.

Cô nàng cảm thấy xưng hô này mang lại cho họ một mối quan hệ mới, khiến sự liên kết và ràng buộc giữa họ trở nên hữu hình và gắn kết hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!