"Thích có sự khác nhau, thích là... khi con nhìn người đó, cảm thấy người đó chỗ nào cũng tuyệt vời."
"Đúng rồi, anh Tiểu Bác chỗ nào cũng tuyệt hết." Tống Sở nghiêm túc nói.
Mã Lan: "..."
Cho nên con gái của bà rốt cuộc có hiểu giữa ngưỡng mộ và người yêu khác với nhau như thế nào không?
Tống Sở kéo tay áo của Mã Lan:
"Mẹ giận hả?"
Mã Lan thở dài: "Mẹ không phải giận, là... cảm thấy hai đứa còn nhỏ, có nhiều chuyện chưa hiểu, nếu về sau hai đứa chia tay thì sao? Rất lúng túng."
"Tại sao lúng túng? Chia tay thì anh Tiểu Bác vẫn là anh Tiểu Bác của con thôi."
Tống Sở cảm thấy cách ở chung hiện tại với anh Tiểu Bác so với lúc chưa quen nhau chẳng có gì khác, nên không sao cả.
"Con gái ngốc, về sau Tiểu Bác chia tay với con, tìm người yêu mới thì con sẽ làm sao?"
"Anh Tiểu Bác tìm người khác?"
Tống Sở nhướng mày, tưởng tượng cảnh đó thì lòng chua xót, mũi cũng cay.
"Có chút khó chịu, không muốn anh Tiểu Bác quen người khác, có phải con rất ích kỷ không mẹ?"
Mã Lan nghe vậy cảm thấy tiêu thật, con gái thật sự thích Tiểu Bác.
Nếu không thì tính cách của con gái sảng khoái như vậy, không thể nào ghen.
Mã Lan khó xử, Tô Chí Phong và Giang Bác cũng tan rã trong không vui.
Tóm lại đều nói chuyện không thành công.
Loại chuyện này Tô Chí Phong không tiện nói thẳng với Tống Sở, đành hỏi Mã Lan.
Sau khi nghe Mã Lan nói, Tô Chí Phong càng giận hơn: "Sở Sở còn nhỏ như vậy, biết cái gì? Tiểu Bác... Tiểu Bác là rất ưu tú, đồng chí nữ bình thường cũng dễ thích nó, nhưng... hai đứa còn nhỏ."
Mã Lan nói: "Chí Phong, ông nói xem làm sao bây giờ? Hai đứa nhỏ rất kiên định, tôi cảm thấy mình dường như đang bổng đánh uyên ương."
"Đừng nói vớ vẩn, uyên ương gì, chỉ là hai đứa nhỏ không hiểu chuyện."
"Gì mà không hiểu, trong đội chúng ta cỡ tuổi như tụi nó đều có thể kết hôn."
Tô Chí Phong: "... cố suy nghĩ thêm đi."
Bởi vì sợ cha mẹ tức giận, Tống Sở không dám lén gặp Giang Bác, hai người chỉ trao đổi qua mạng.
Tống Sở hỏi Giang Bác có bị đánh không.
Giang Bác nói: "Yên tâm đi, không có."
"Cha mẹ rất giận, làm sao bây giờ?"
TBC
Tống Sở ủ rũ.
"Không cần lo lắng, để anh giải quyết." Giang Bác cực kỳ tự tin nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!