Chương 6: (Vô Đề)

Khương Vệ ngốc lăng gật gật đầu, mình còn đang phân tích mà, "one night" là một đêm, "stand" kia thì có ý gì nhỉ?

Hàn Dục không trả lời, chỉ âm trầm nhìn huấn luyện viên cách bọn họ không xa, đang giả vờ kiểm tra máy móc, quay đầu nói: "Đi, ta đưa ngươi đi luyện quyền anh."

Khương Vệ cảm thấy mình không chỉ không nghe hiểu tiếng Anh, ngay cả nghe tiếng Trung cũng không lưu loát. Cậu có chút không rõ rốt cục vừa nãy Hàn Dục bảo mình qua luyện quyền anh, hay là làm bao cát?

Khi một quyền nặng nề đánh vào bụng mình, tổng giám đốc Khương rụt như con tôm ngã xuống đệm, cậu muốn chỉ vào mũi họ Hàn mắng, mịa nó ta nào có căn cơ, cư nhiên ra tay ác như vậy? Lại chỉ có thể ôm bụng lầm bầm.

"Thật là, ta đánh qua ngươi cũng không né, những gì lúc trước dạy ngươi quên hết rồi à, đi! Không luyện nữa, ta đưa ngươi về nhà." Nói xong, Hàn Dục túm Khương Vệ dậy rồi đến phòng vệ sinh lấy túi thể thao, ngay cả quần áo cũng chưa đổi đã kéo cậu ra cửa.

Khi đi qua bên người huấn luyện viên kia, Hàn Dục thấy Khương Vệ dọc đường đi lảo đảo, liền dứt khoát ôm ngang eo cậu, sau đó mỉm cười gật đầu với huấn luyện viên, đi ra ngoài cửa.

Mấy cô bé tập hiphop, vừa từ phòng nhảy đi ra thấy một soái ca ôm một thanh niên thanh tú lập tức ở một bên ồn ào.

Hàn Dục chỉ mỉm cười thản nhiên giải thích: "Dạ dày cậu ấy bị đau…"

Khương Vệ có phần xấu hổ, bắt đầu giãy ra: "Mi… mi thả ta xuống…"

"Ngoan, đừng động, để anh trai mang em đi khám bệnh nha!" Cái giọng điệu quái dị của Hàn Dục khiến mấy cô bé cười phá lên, chỉ nghĩ hai anh chàng thân nhau đang nháo, có một cô bé mắt to tóc đỏ còn nói to một câu: "Khụ, dạ dày em cũng đau, không thì anh đưa em đến bệnh viện đi!"

Khương Vệ vừa nghe lập tức bất động, mịa nó không phóng điện thì chết à?

Vì sao Hàn Dục đi đến đâu cũng có thể chọc tới ong bướm? Từ trước đến giờ, đều là như vậy.

Nhớ năm đó, mình liều mạng học trước như vậy, mà vị này tan học thích đi đá banh, lên lớp chuyền giấy với gái, lại dễ dàng đứng thứ nhất, lòng hâm mộ sâu nặng kia thật có thể không hoá thành căm hận ngút trời được sao?

Nhớ rõ năm đó, cuộc sống năm nhất vừa bắt đầu, thầy chủ nhiệm đối với cậu – học sinh dốt bị nhét vào lớp mình này kỳ thật rất chi là quan tâm.

Nhưng lâu dần, giáo viên chỉ có thể thở dài một tiếng.

Đừng nhìn đứa nhỏ này trong nhà có tiền, thật ra rất biết vươn lên, lúc lên lớp luôn chăm chú ghi chép bài, không bao giờ trốn học.

Khổ nỗi đầu óc chậm không gì sánh được, tính toán đơn giản còn ổn, hơi phức tạp một chút sẽ không biết biến đổi thế nào, các môn xã hội còn được chút, cũng có thể gò lưng học thuộc tám chín phần, nhưng đọc phân tích từng phần là lại rối tinh rối mù.

Trẻ con loại này là điển hình cho việc kiến thức căn bản bậc tiểu học không vững, phỏng chừng là phụ huynh ham kiếm tiền, chểnh mảng dạy dỗ lúc đầu, cho dù bây giờ nghĩ mất bò mới lo làm chuồng, nhưng cũng không phải tố chất học một biết mười, học mệt phờ cũng chả có hiệu quả.

Mỗi lần thấy đứa nhỏ này hết giờ học cầm vở chăm chú hỏi mình, giáo viên ưu tú lại có thâm niên hơn 10 năm của tỉnh cũng cảm thấy thái dương muốn nổ tung. Không phải là giáo viên không có nhiệt tình trách nhiệm, thật sự là cùng một loại hình bài tập giảng đến bốn năm lần xong còn không hiểu thực khiến người làm nghề giáo phát điên mà. Thật muốn bổ đầu ra xem bên trong là gì.

Nhưng dù trong lòng mệt mỏi thế nào đi chăng nữa cũng không thể biểu hiện ra bên ngoài.

Vì vậy giáo viên nghĩ ra một biện pháp một lần vất vả cả đời nhàn nhã, trực tiếp cho vị học sinh có chí vươn lên này đến ngồi cùng bàn với Hàn Dục. Cũng nhiệt tình khuyến khích Khương Vệ tiếp tục cố gắng, có cái gì không hiểu cứ hỏi bạn cùng bàn.

Khi đó chỗ ngồi trong lớp đều là xếp theo thành tích, từ bàn cuối đếm ngược lên bàn đầu mà xếp, hơn nữa không tốn một phân tiền của ông bố, cái này quả thật khiến tiểu Khương Vệ thụ sủng nhược kinh, cũng khiến mọi người thấy được sự quan tâm và giúp đỡ của giáo viên đối với đứa nhỏ biết vươn lên này.

Tình sâu nghĩa nặng của giáo viên lập tức chuyển hoá thành động lực học tập, Khương Vệ quyết tâm đạt thành tích tốt, đem một đống vấn đề đi hỏi học sinh tài giỏi ngồi cùng bàn với mình.

Vừa mới bắt đầu, Hàn Dục cũng không từ chối, dù sao khi phân chỗ, giáo viên đã đặc biệt dặn mình phải để ý học sinh cây vàng này.

Nhưng không thể tưởng tượng nổi, vị này chết người như vậy!

Khi cùng một đề đại số giảng đến lần thứ 3, Hàn đại tài tử hoàn toàn bạo phát, lúc đó người cũng còn trẻ, sẽ không có được sự hàm súc như thầy cô.

Hàn Dục nghiêm mặt trực tiếp hỏi cậu: "Đầu cậu không có bệnh chứ? Không thì bảo người nhà đưa cậu đi kiểm tra trí lực đi?"

Khương Vệ đang chăm chú nghe Hàn Dục giảng bài, đột nhiên nghe được câu như thế, còn đang xy số đã biết, số chưa biết thì sao nhỉ.

Chớp mắt mấy cái mới tỉnh ra mình bị mỉa, lập tức sững sờ, khuôn mặt tròn nghẹn đỏ bừng, qua hồi lâu mới lớn tiếng tranh cãi: "Cậu… cậu mới thiếu tưởng tượng ý!"

Bất kể lớn tiếng phản bác thế nào đi chăng nữa, cũng không thay đổi được sự thật đầu óc mình không linh hoạt. Khương Vệ cảm thấy lòng tự trọng bị kim châm đau đớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!