Nắng chói chang, trên vạch xuất phát, mấy học sinh tham gia thi đấu đang khởi động, một nam sinh mặc đồ thể thao trắng, đeo băng cổ tay trắng, trên chóp mũi cao thẳng có một nốt ruồi nhỏ.
Trên sân vận động, Dương Khang hướng về phía Trần Tê đang đứng ở vạch xuất phát, làn da trắng trong như nước, cực kỳ nổi bật giữa đám đông, hét lớn: "Tê nhi ơi, cố lên!"
Mấy nữ sinh cầm ô bên cạnh cũng hô: "Trần Tê, cố lên nào!!"
Trần Tê hơi nghiêng đầu, vẫy tay với đám bạn cùng lớp đang cổ vũ mình, mím môi ngượng ngùng cười.
Cậu vốn chỉ là người tạm thời thay thế một vận động viên trong lớp tham gia nội dung chạy dài nam này, giờ bảo không khẩn trương cũng hơi khó.
May mà mọi người trong lớp cũng an ủi cậu không cần tranh thứ hạng, chỉ cần thay bạn lên sân khấu, không bị trừ điểm là được.
Dưới khán đài, loa phát thanh vang lên giọng MC đọc bản cổ vũ dõng dạc hùng hồn, không khí toàn bộ sân vận động trường A nóng hừng hực, Trần Tê chuẩn bị tư thế xuất phát chạy, tim đập hơi nhanh, lòng bàn tay ướt chút mồ hôi.
Theo một tiếng súng vang, bảy tám vận động viên trên vạch xuất phát lao ra, tiếng hoan hô cổ vũ vang lên hết đợt này đến đợt khác trên sân vận động.
Trong khu vực tập trung của lớp, Quý Nghiệp An thở hổn hển ngửa đầu uống mấy ngụm nước, trên cổ hắn quàng chiếc khăn bông trắng như tuyết, vẻ mặt lạnh lùng, ngũ quan tuấn tú, trên trán đeo một chiếc dây buộc tóc đen.
Hắn có năng lực vận động mạnh, sức bật cao, là trụ cột thể thao của lớp, ôm đồm không ít hạng mục đại hội thể thao, trừ mấy hạng mục trùng giờ thì hắn gần như không nghỉ ngơi.
Trán Quý Nghiệp An ướt đẫm mồ hôi, hắn ngồi xuống ghế, khuỷu tay chống đầu gối, giơ tay lau mồ hôi bằng khăn, uống mấy ngụm nước đá, nghe thấy tiếng súng của trọng tài từ phía xa sân vận động vọng lại, ngẩng đầu tùy ý hỏi: "Bây giờ đang thi môn gì đấy?"
Một nam sinh ướt đẫm mồ hôi bên cạnh đưa cho anh chai nước đá, thở dài nói: "Chạy 1000 mét nam, vốn là tôi chạy, nhưng vừa nhảy xa bị đau chân, hiện tại Trần Tê thay tôi chạy."
Quý Nghiệp An đột nhiên nhìn ra ngoài trời nắng chói chang, yết hầu khẽ động nói: "Trần Tê? Cậu ấy chạy thay cậu?"
Nam sinh kia gật đầu, nhìn Quý Nghiệp An đột ngột đứng phắt dậy, cầm lấy chai nước đá vội vã chạy ra ngoài.
Mấy nữ sinh ở khu vực tập trung vội vã gọi theo nam sinh đang chạy ra ngoài mà không ngoái đầu lại: "Quý ca, nước của anh!"
Nam sinh gần như không nghỉ ngơi kia không quay đầu lại, nghiến răng chạy về phía sân vận động đang ồn ào tiếng cổ vũ.
Nắng chói chang nướng trên đường chạy, trên đường chạy dài mấy vận động viên th* d*c chạy nhanh, Quý Nghiệp An liếc mắt một cái đã thấy Trần Tê mặc đồ thể thao trắng kia.
Trông cậu rõ ràng là thể lực đã đến giới hạn, môi bắt đầu trắng bệch, tóc đen bết vào hai bên mặt, tim Quý Nghiệp An thắt lại.
Chỉ còn lại nửa vòng cuối.
Trần Tê cảm giác lồng ngực như bị dội nước sôi nóng rực, bên tai ù đi, đầu óc nặng trĩu choáng váng, tiếng cổ vũ sôi động trên sân vận động dần xa cậu.
Trần Tê nghiến răng th* d*c, hướng về phía vạch đích lao đi, Dương Khang hét về phía cậu: "Trần Tê! Không chịu nổi thì bỏ cuộc đi!"
Bạn cùng lớp nhíu mày, thấp giọng nói với đám người trong lớp: "Cậu bạn mặc áo trắng kia hình như sắp bị say nắng rồi."
Hơn mười phút sau, giữa đám đông, Quý Nghiệp An cắn răng cõng Trần Tê đang gục xuống đi về phía phòng y tế, mấy y tá đang thu dọn hộp cứu thương gọi với nam sinh kia: "Cậu học sinh kia, bảo bạn cậu thay nhau cõng đi, tôi thấy cậu cũng vừa vận động xong mà!"
Quý Nghiệp An im lặng, cõng người đi về phía phòng y tế, Dương Khang cầm ô trong mắt lộ vẻ lo lắng, nhìn sắc mặt rõ ràng khó coi của Quý Nghiệp An, thở dài.
Dưới ánh nắng chói chang, Quý Nghiệp An cõng chàng thanh niên, nhanh chân đi về phía phòng y tế, hắn có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ người thanh niên đang tựa cằm lên vai hắn, mái tóc đen ướt đẫm cọ vào vành tai.
Tay chàng thanh niên rũ xuống trước ngực Quý Nghiệp An, vùi đầu vào vai cậu, trông như vừa được vớt ra từ dưới nước.
Quý Nghiệp An hơi nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt trắng bệch của nam sinh, khàn khàn thấp giọng nói: "Cậu cố một chút nữa, sắp đến phòng y tế rồi."
Đầu ngón tay Trần Tê khẽ giật giật, từ trong mũi phát ra tiếng hừ nhẹ, mơ màng dựa vào lưng hắn.
Gió nóng nặng nề lay động ngọn cây, ve kêu không biết mệt mỏi, đầu ngón tay Quý Nghiệp An cuộn lại, hơi thở ấm áp của người trên lưng phả vào vành tai đang đỏ lên của hắn.
Nửa giờ sau, Quý Nghiệp An dựa vào ghế, hai tay chống đầu gối, im lặng nhìn Trần Tê đang nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!