Nghĩ vậy, đầu ngón tay Yến Hoàn đang đặt trên mái tóc mềm mại của Trần Tê khẽ khựng lại, hắn rũ mắt xuống, vươn tay khẩy nhẹ sợi tóc rơi trên gò má Trần Tê.
Cho đến bây giờ Trần Tê vẫn luôn cho rằng thế giới nhiệm vụ thứ nhất thất bại là do nhân viên nghiên cứu dưới quyền cậu đã phạm lỗi.
Nhưng sự thật lại là Yến Hoàn đã bảo Lý Phóng dùng súng nguyên tử, cưỡng ép bóp méo trình tự, khiến dữ liệu của Yến Hoàn ở thế giới nhiệm vụ đó thay đổi hoàn toàn.
Theo diễn biến của thế giới nhiệm vụ thứ nhất, hắn vốn nên giống như nhân vật công trong tiểu thuyết, coi bạch nguyệt quang là bạn bè, lặng lẽ bảo vệ gã với thân phận bạn bè.
Cho đến khi gặp Trần Tê, người có vài phần giống bạch nguyệt quang, Yến Hoàn thân là nhân vật công sẽ thuận theo tự nhiên mà coi Trần Tê như thế thân của bạch nguyệt quang.
Sau một hồi dây dưa, Yến Hoàn sẽ nhận ra tình cảm thời niên thiếu của mình dành cho bạch nguyệt quang chẳng qua chỉ là sự theo đuổi những điều tốt đẹp thuần khiết. Vì sự xuất hiện của Trần Tê, hắn mới bừng tỉnh ngộ, bắt đầu thực sự nhận ra đoạn tình cảm vượt trên tình bạn này chỉ là cảm xúc mơ hồ.
Sau khi nhận rõ tình cảm của mình, nhân vật công Yến Hoàn sẽ thực sự toàn tâm toàn ý yêu nhân vật thụ Trần Tê, và Trần Tê cũng sẽ sau khi trả giá toàn bộ trong sự chênh lệch quá lớn để có được tình yêu toàn tâm toàn ý này, từ đó có khả năng nảy sinh một chút dao động cảm xúc.
Nhưng vì hắn chỉ thị Lý Phóng bóp méo dữ liệu, dẫn đến Trần Tê không thể có được tình yêu đó, mà ý thức thế giới sau khi chậm chạp không cảm nhận được cốt truyện thúc đẩy, để cốt truyện thế giới diễn ra hợp lý, đã cưỡng ép quy kết nguyên nhân Yến Hoàn không thể nảy sinh tình yêu là do bạch nguyệt quang.
Thậm chí sau khi Trần Tê chết, tình yêu khổng lồ không thể kìm nén chợt trút xuống Yến Hoàn, và để tình yêu có nơi phát ra hợp lý, cốt truyện thế giới thiết kế cốt truyện hình tượng bạch nguyệt quang sụp đổ, khiến tất cả mọi người cho rằng Yến Hoàn hối hận nhớ đến Trần Tê sau khi hình tượng Chu Lộc sụp đổ.
Khiến Trần Tê cuối cùng chỉ có thể có được một tình yêu không trong sạch.
Hiện giờ Trần Tê chỉ cho rằng cục diện như vậy là do nhân viên nghiên cứu dưới quyền cậu phạm lỗi gây ra, nhưng trên thực tế là do chính Yến Hoàn gây ra.
Lại cố tình những điều ở Yến Hoàn đáng để Trần Tê rung động, chẳng qua chỉ được xây dựng trên một hình tượng bi thảm bị hãm hại trong thế giới nhiệm vụ.
Nghĩ đến đây, yết hầu Yến Hoàn giật giật, con ngươi tối sầm lại.
---
Sáng sớm, bầu trời xám xịt hé chút ánh sáng, người đàn ông ở bảng điều khiển cúi đầu nhìn Trần Tê đang gối đầu trên đùi khẽ giật mình, khàn khàn nói: "Em tỉnh rồi?"
Trần Tê ngáp một cái, cậu hơi ngái ngủ lười biếng nói: "Tối qua sao anh lại ở dưới đó? Không lên tìm em?"
Yến Hoàn thức trắng đêm nhưng vẫn rất tỉnh táo, vành tai hắn ửng đỏ, hắn nghiêng đầu khẽ hắng giọng, nhỏ giọng nghiêm túc nói: "Như vậy không hay đâu..."
Trần Tê lười biếng ngồi dậy, cử động cái cổ hơi cứng đờ, nghe vậy nghiêng đầu nói: "Có phải anh sợ em không cho anh vào cửa không?"
Người đàn ông cứng đờ, không lên tiếng.
Nói cứ như hắn có gan đi gõ cửa vậy.
Trần Tê giơ tay ấn vào bả vai đang khẽ run của người kia, thở dài nói: "Anh không lên thì định mỗi ngày ngồi xổm dưới lầu nhà em à?"
Yến Hoàn khẽ động ngón tay, thấp giọng nói: "Nếu em không thích, anh sẽ đi xa một chút canh giữ."
Trần Tê cũng im lặng, cậu hơi chần chừ nói: "Quan hệ của chúng ta là... bộ có gì không đứng đắn hay sao?"
"Hay là... anh vốn dĩ không muốn nhận?"
Yến Hoàn chợt ngẩng đầu, nhíu mày, con ngươi mang theo chút lệ khí nói: "Ai nói quan hệ của chúng ta không đứng đắn?"
"Có phải cái tên họ Sở kia không?"
Trần Tê thở dài một hơi, đứng lên, vừa cử động cổ vừa nghiêng đầu nói: "Trưởng phòng Sở và em chỉ là đồng nghiệp đơn thuần."
"Chúng em làm việc cùng nhau nhiều năm rồi."
Yến Hoàn ngồi ở bảng điều khiển nheo mắt lại nói: "Gần quan được ban lộc?"
Dứt lời, hắn kéo Trần Tê vào lòng, tựa đầu lên vai Trần Tê hừ lạnh lẩm bẩm: "Hừ, mặc kệ cái dáng văn nhã bại hoại của hắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!