Nhìn hai người trên ghế dài hồn nhiên không nhận ra sắc mặt tối tăm của người đàn ông đối diện, con người Trần Tê có chút kinh ngạc, vui mừng nói: "Một lát nữa Tần tổng muốn đến?"
Tần Hằng ngồi trên ghế dài, hơi hơi khom lưng, khuỷu tay chống đầu gối, nghiêng đầu nhìn bộ dáng kinh ngạc vui mừng đến nhảy nhót của thanh niên bên cạnh, ý cười trong con ngươi phai nhạt một chút nói: "Đúng vậy, đại ca nói vốn dĩ phải tổ chức cho em một buổi tiệc mừng sinh nhật."
Trần Tê cúi đầu cười cười, mang theo điểm ngượng ngùng nói: "Em và bạn cùng phòng đã làm rồi."
Tần Hằng cũng cười cười, chỉ là con ngươi hơi hơi rũ xuống không nói chuyện.
Hắn vốn dĩ cũng tính toán tổ chức sinh nhật cho Trần Tê, vốn đang nghĩ thừa dịp sinh bệnh lần này thanh niên mềm lòng, có thể dụ dỗ cậu ra ngoài cùng hắn một hai ngày.
Nhưng nhìn bộ dáng thanh niên hiện tại, Tần Hằng không biết như thế nào, lời nói đều tới bên miệng lại nuốt xuống.
Trên xe lăn, bàn tay đặt trên đầu gối của Yến Hoàn đột nhiên nắm thật chặt, nhớ tới phòng vẽ tranh đưa cho thanh niên làm quà sinh nhật.
Đời này, gian phòng kia cũng không thể gọi là phòng vẽ tranh, rốt cuộc đời này thanh niên cũng không bước vào Yến trạch quá nửa bước.
Căn phòng tràn đầy giá vẽ, đời này trống rỗng lạnh như băng. Sẽ không còn đèn sáng đến nửa đêm, cũng sẽ không còn sáng sớm, có một thanh niên mang túi xách từ bên trong đi ra.
Yến Hoàn nhìn thanh niên nhảy nhót bên ghế dài trong mắt đều là ý cười, bộ dáng cúi đầu cười rộ lên giống như đúc với khoảng thời gian trước kia ở bên hắn.
Hắn có thể nhìn thấy tóc mái mềm mại của thanh rũ xuống che khuất chút mặt mày, môi mỏng nhẹ nhàng nhấp cong lên, con ngươi lấp lánh hơi hơi ngượng ngùng mang theo vui mừng mà nhảy nhót.
Hắn nhìn Trần Tê nghiêng đầu về phía Tần Hằng cong con ngươi nói: "Tần tổng khoảng bao lâu mới đến?"
Tần Hằng như nghĩ tới cái gì, ánh mắt có chút mơ hồ, dừng một chút nói: "Thông thường lúc này anh ấy đã tan tầm, có lẽ đang trên đường đến."
Từ nhỏ đại ca hắn Tần Thiệu đã biết hắn thích ăn đồ ngọt, mỗi lần răng đau đều không lưu tình chút nào mà đem hắn ném vào bệnh viện, làm sao giống với Trần Tê ôn nhu mà dỗ dành hắn, mềm lòng cho hắn mấy ngày.
Sắc mặt Tần Hằng có chút rối rắm, hắn bất động thanh sắc mà nhìn nhìn Trần Tê, dư quang lại liếc liếc người đàn ông trên xe lăn, cắn chặt răng, nghĩ thầm mà mắt trợn mắt trong lòng.
Trên xe lăn, Yến Hoàn thong thả ung dung mà ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn Tần Hằng nói: "Bác sĩ nói em ấy còn chưa khỏi hẳn, tĩnh dưỡng rất quan trọng, không nên thấy quá nhiều người."
Trần Tê không để ý Yến Hoàn, mà nhìn Lương Chí nghiêm túc nói: "Tôi cảm thấy Tần tổng tới tôi có thể sẽ sớm khỏi."
Dứt lời, còn liếc liếc người đàn ông trên xe lăn vài lần nhỏ giọng nói: "Có chút người tôi xem nhiều, tôi sợ muốn tĩnh dưỡng cũng không được."
Yến Hoàn trên xe lăn: "…"
Lương Chí cố gắng tươi cười nói: "Trần tiên sinh, chúng tôi không có ý không cho Tần tổng đến thăm ngài, trước đây chúng tôi đều đã giao thiệp qua."
"Chỉ là ngài mới vừa tỉnh, tiên sinh nhà chúng tôi tiên sinh hy vọng ngài có thể chú ý nghỉ ngơi."
"Hy vọng ngài có thể hiểu được."
Một tiếng nói lạnh lùng trực tiếp vang lên: "Có cần hay không tĩnh dưỡng không phải các người quyết định."
Trần Tê bỗng nhiên quay đầu nhìn phía hành lang dài, nhìn thấy Tần Thiệu khoác trên mình âu phục màu đen đang đi đến, thần sắc lạnh lùng, thân hình đĩnh bạt, hơi thở quanh thân cường đại mà trầm tĩnh.
Tần Thiệu không nhanh không chậm đi đến trước ghế dài, lạnh lùng liếc mắt một cái nhìn người đàn ông trên xe lăn, sau đó quay đầu nhìn về phía Trần Tê ngồi trên ghế dài.
Hắn nhìn đến băng gạc loáng thoáng lộ ra dưới mái tóc đen trên trán thanh niên, mày nhăn lại, hơi hơi khom người, giơ tay nhẹ nhàng vén lên vài sợi tóc thanh niên, tiếng nói nhẹ nhàng: "Còn đau không?"
Trần Tê an tĩnh ngồi trên ghế dài, nghe vậy lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Không có gì đáng ngại."
Tần Thiệu buông tay, con ngươi nhàn nhạt cảm xúc, tiếng nói nghe không ra vui giận nói: "Ngày đó, thời điểm em ăn bánh sinh nhật với anh không phải như thế."
Ngày đó, sắc mặt thanh niên bình thường, thời điểm thổi ngọn nến con ngươi cười đến cong cong, lấp lánh giống như ánh mặt trời.
Hiện tại, sắc mặt thanh niên tái nhợt, đôi môi nhạt nhẽo, trên trán quấn băng gạc, khoác lên đồng phục bệnh nhân nhìn qua cực kỳ yếu đuối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!