Chương 44: (Vô Đề)

Bọn bắt cóc cười phá lên, nhìn Yến Hoàn nói: "Cũng phải, ai lại không biết tâm tư của Yến tổng đây đặt hết trên người Chu gia tiểu công tử."

"Đáng thương vẫn là người mới này."

Yến Hoàn hơi hơi mỉm cười, bước một bước vào dựa vào thùng xăng, không chút để ý nói: "Người mới thôi, học sinh giống như cậu ta không khó tìm."

"Người họ gì tôi cũng không biết, cũng dám đem ra so với người tôi bảo vệ mười mấy năm?"

Bọn bắt cóc nhìn nhau cười vài tiếng, quyết định dựa theo kế hoạch của Chu Lộc, làm bộ thả người, mặc khác sau đó, đem tay nam sinh này phế đi.

Xong việc, bọn hắn cũng nắm được nhược điểm của Chu Lộc, hắn cũng không có gan không giúp bọn họ an toàn kết thúc.

Vì thế một kẻ trong bọn bắt cóc đi đến thùng xăng, kéo xuống dây cột màu đen cột vào đôi mắt Chu Lộc, chuẩn bị cởi bỏ dây thừng từ từ nói: "Tiền giao đúng chỗ, người chúng ta tự nhiên sẽ thả."

Yến Hoàn cũng chậm rãi đi lên trước, không nhanh không chậm nói: "Tiền để trong cái gương ở bên ngoài."

Bọn bắt cóc cười tủm tỉm, vừa mới chuẩn bị cởi bỏ dây thừng, bỗng dưng cảm giác được một cơn gió mạnh mẽ cuốn đến, hắn bị người đàn ông phía sau đánh một quyền lên gáy bên trái, khoảnh khắc đôt ngột, cả người bỗng nhiên lảo đảo.

Đôi tay như kìm sắt của người đàn ông hung hăng nắm chặt tóc hắn, ác độc liều mạng dùng sức đập xuống mặt đất, máu bắn tung té, tay nhanh chóng bắt lấy đồ bên hông hắn.

Biến cố xảy ra trong chớp mắt, bọn bắt cóc nhìn Yến Hoàn bóp chặt cái đầu toàn máu của đồng bọn, họng súng kề trên gáy người nọ, hơi nở nụ cười nói: "Đừng nhúc nhích, bằng không tôi sẽ nổ súng."

Nháy mắt, mấy họng súng đen nhòm chĩa về phía người đàn ông, hắn lại giống như không nhìn thấy, tự nhiên trấn định một tay kéo tên cầm đầu bọn bắt cóc đến bên người Trần Tê, tay đánh vào gáy tên cầm đầu, nhàn nhạt nói: "Cởi trói cho em ấy."

Têm bắt cóc mặt đầy máu nuốt xuống vài ngụm nước miếng, đôi tay run rẩy tháo miếng vải trên đôi mắt Trần Tê còn có dây thừng trên tay.

Ánh sáng trong kho hàng cũng không tốt, trong không khí bụi bậm lơ lửng, thanh niên trước mặt gắt gao nhắm hai mắt, từ từ thích ứng với ánh sáng thình lình xảy ra.

Phía sau Yến Hoàn là họng súng của bọn bắt cóc, hắn lại nửa quỳ, lặng lặng nhìn đôi mắt mở to của thanh niên trước mặt.

Trần Tê chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy người đàn ông mặt mày kiệt ngào lẳng lặng nhìn cậu, trên hàm dưới của hắn có chút máu bắn lên.

Cả kho hàng chìm trong yên tĩnh, bọn bắt cóc giơ súng hai mặt nhìn nhau, giống như đều do dự nên hay không nên động thủ.

Bọn họ đều là người trên một chiếc thuyền, ví dụ như hai kẻ người Miến Điện (Myanmar) buôn m* t** nhập cư trái phép, chỉ cần có tiền, điên cuồng đến mức mạng cũng có thể bỏ.

Mà cũng có kẻ không nghĩ chỉ vì tiền mà nạp luôn cả mạng, chỉ muốn rời khỏi mà thôi.

Nếu thật sự động đến Yến Hoàn trước mặt này, bảo đảm bọn họ đến kho hàng này cũng không ra được.

Kẻ bị Yến Hoàn gắt gao bóp chặt cổ là một trong những tên Miến Điện (Myanmar) buôn m* t**, sau khi cởi trói cho thanh niên liền bị Yến Hoàn hung hăng đè trên mặt đất, đôi mắt đỏ đậm, hỗn hợp máu và nước miếng từ khóe miệng chảy ra.

Yến Hoàn túm tên bắt cóc như túm một con chó, đối với họng súng đen nhánh thong thả nói: "Để chúng tôi ra ngoài."

"Toàn bộ tiền cho các ngươi người tôi cũng sẽ thả, nhưng tiền đề là để chúng tôi ra ngoài."

Bọn bắt cóc hai mặt nhìn nhau, giống như suy xét cái gì, rốt cuộc sau một bồi, một kẻ dẫn đầu lên tiếng bước ra lạnh lùng nói: "Có thể cho các ngươi đi, nhưng muốn ra khỏi cửa thì không chắc!"

"Ai biết trước cửa có người của ngươi mai phục bọn ta!"

Yến Hoàn liếc mắt nhìn người nọ, nhàn nhạt nói: "Cho tôi chiếc xe."

Người nọ do dự, Yến Hoàn mặt vô biểu tình túm cổ tên cầm đầu xuống tay, hung hăng nện hắn trên mặt đất, máu b*n r* đầy đất, mặt vô biểu tình nói: "Cho tôi chiếc xe."

Không cho ra khỏi cửa, lại không có xe, hắn không thể mang theo Trần Tê ra khỏi nơi này.

Tiếng xương cốt và da thịt hung hăng nện xuống mặt đất trầm đục nặng nề truyền đến, Trần Tê miễn cưỡng đỡ thùng xăng đứng lên, chần chờ mà nhìn bộ dán tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt, sau đó lại nghiêng đầu nhìn nhìn Chu Lộc mặt đầu nước mắt đang cuộn tròn ở một bên.

Người đàn ông che chở cậu, trước người hắn là một loạt họng súng đen nhánh lạnh băng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!