Sáng sớm, trong cơn mưa to âm u.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, trên bậc thang trước hội trường đại học A, tốp năm tốp ba học sinh vội vội vàng vàng, cố gắng tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này để nghỉ ngơi.
Dương Khang gục trên bàn học, con mắt nửa híp, mơ mơ màng màng nhìn Trần Tê bên cạnh cùng nhau đi học, hơi thở thoi thóp nói: "Tê bảo bối, tới giờ học gọi tôi một tiếng nha."
Trần Tê cũng ngáp một cái, ôm cánh tay gật gật đầu.
Tối hôm qua, cả đám ký túc xá bọn họ đi ra ngoài ăn mừng sinh nhật Trần Tê, vừa ăn lẩu vừa nói chuyện, Dương Khang tính tình táo bạo trực tiếp mở vài trát bia.
Sau khi kết thúc, vài người kí túc xá bọn họ, trừ bỏ Trần Tê chỉ uống một chút, tất cả những người khác đều uống không ít.
Tối hôm qua Trần Tê là thọ tinh, vốn dĩ sẽ bị rót không ít rượu, nhưng Quý Nghiệp An nói hắn muốn uống rượu, không rên một tiếng mà đem rượu đưa tới Trần Tê ngăn cản lại, trừ bỏ vài chén thật sự không thể cản được.
Dương Khang ồn ào nói như vậy không được, ánh mắt khinh thường của Quý Nghiệp nhẹ nhàng lướt qua nói: "Mày xem dáng vẻ kia của cậu ấy giống có thể uống được bao nhiêu?"
Trần Tê một bên được vuốt lông bụng, một bên mờ mịt ngẩng đầu.
Dương Khang nghĩ tới lần trước Trần Tê uống rượu, uống uống đến mức cả người không cánh mà bay, chỉ đành thở dài hậm hực bỏ qua.
Tới cuối cùng, trừ bỏ Quý Nghiệp An có thể mặt không đổi sắc, miệng nói chuyện lưu loát, mặt khác, Dương Khang thì uống say cùng đứa bạn cùng phòng khác chỉ biết ngồi ngây ngô lồng lộn cười rú lên.
Quý Nghiệp An một bên gắp đồ ăn cho Trần Tê, một bên cũng không ngẩng đầu lên nói: "Cậu ăn đi, mặc kệ bọn họ."
Trần Tê cúi đầu nhìn đồi thịt nhô lên trong chén của mình, chỉ có thể bất đắc dĩ gật gật đầu.
Quý Nghiệp An vừa lòng mà nhìn hai con ma men dựa vào sô pha ngây ngô cười, nhìn Trần Tên trước mặt từ từ ăn thịt trong chén.
Đám nhóc choai choai, thịt vừa vào nồi không đến vài giây đã bay mất, hai người hi hi ha ha đùa giỡn lập tức bị cướp sạch, dựa vào tốc độ tay này của Trần Tê, phỏng chừng phải chờ tới mấy lượt sau mới có thể ăn no.
Quý Nghiệp An nhìn Dương Khang cùi bắp mà lại thích chơi, luôn tìm hắn kính rượu, hắn thì đơn giản rồi, trực tiếp chuốc say hai người bọn họ, chờ đến lúc bọn họ tỉnh rượu một chút thì ăn phần còn lại đi.
Quả nhiên chờ đến khi Trần Tê ăn no, Dương Khang bọn họ cũng dần dần tỉnh rượu một chút, lau mặt tiếp tục ăn, nhưng Dương Khang còn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tìm Quý Nghiệp An chuốc rượu.
Vì thế cuối cùng là ba bọn họ phải khiêng Dương Khang trở về ký túc xá, lăn lộn cả đêm, đến gần sáng mới được nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau lại có tiết học sớm, sáng tinh mơ sau khi dầm mưa đến phòng học, cả đám ký túc xá bọn họ đều cảm thấy uể oải không phấn chấn nổi.
Quý Nghiệp An chôn mặt trong khuỷu tay, cũng lên tiếng nói: "Cũng kêu tôi một tiếng."
Trần Tê dựa vào ghế, cười nói: "Ngủ đi ngủ đi."
Quý Nghiệp An nhắm hai mắt, mặt chôn trong khuỷu tay, sau khi nghe được khóe miệng hơi hơi cong một chút.
Tối hôm qua hắn vẫn vô dụng, không thể đủ can đảm đưa ra quà sinh nhật đã chuẩn bị ngay từ đầu.
Quà sinh nhật là một đôi khuyên tai đặt làm riêng của hãng C.
Khuyên tai tình nhân.
Ngày đó Quý Nghiệp An xúc động, dưới đầu óc nóng nảy nhanh chân lái xe đi mua, vốn dĩ tính toán ngày sinh nhật đó trực tiếp tặng đi.
Nhưng đêm khuya, sau khi bọn họ đỡ Dương Khang ăn lẩu trở về, hắn do dự.
Hắn nhìn Trần Tê thật cẩn thận đỡ Dương Khang uống rượu đến điên rồi, quơ tay múa chân gọi bậy, mặc kệ là Dương Khang ngớ ngẫn gân cổ lên gào thét làm nũng với Trần Tê như thế nào.
Trần Tê đều kiên nhẫn mà đỡ Dương Khang, trong mắt không có một chút không kiên nhẫn, trong miệng còn đáp lời lẩm nhẩm lầm nhầm Dương Khang uống rượu tới điên nói nhảm.
Trần Tê đối xử mỗi người đều giống nhau, trong trầm tĩnh còn mang theo chút mềm mại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!